⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Tiêu Nguyệt không đành lòng: Mạt Mạt, cậu vẫn thích anh ta sao?
Giản Mạt nhìn câu hỏi của Lý Tiêu Nguyệt, trầm mặc thật lâu không biết phải trả lời như thế nào...
Lý Tiêu Nguyệt: Quên đi, vẫn nên đừng trả lời thì hơn. Mặc kệ thế nào, cậu cũng phải hiểu được, bây giờ cậu là vợ của Cố Bắc Thần, mặc kệ ban đầu cậu và anh ấy ở cùng một chỗ là vì cái gì, nhưng cậu và anh ta là không thể nào.
Giản Mạt: Mình hiểu.
Bên ngoài mưa phùn còn đang rơi xuống, tiếng lích tích lích tích cũng không lớn, nhưng cũng liên tục... Thời gian cuối hạ đầu thu, Los Angeles luôn mưa rất nhiều, khiến Sở Tử Tiêu không khỏi nhớ lại hai năm đã qua ở Seattle.
Ứơc định ba năm, anh ta cố giữ lấy tình yêu của họ, cô chờ anh ta!
Nhưng cuối cùng thì sao?
Anh ta vẫn cố níu giữ, nhưng cô lại không còn chờ anh ta...
Sở Tử Tiêu lấy thuốc lá ra, cầm bật lửa ‘Đang’ một tiếng phá vỡ sự im lặng, khi thuốc lá bị đốt đồng thời khói tràn ra...Hút một hơi, phun ra một làn khói, lượn lờ tản ra, bao phủ tầm nhìn.
Đúng lúc này điện thoại di động truyền tới tiếng chuông, Sở Tử Tiêu xoay người đi vào trong phòng cầm điện thoại di động lên, nhìn cái tên gọi tới, thấy là Đường Dục... Chấp nhận cuộc gọi đồng thời cầm điện thoại di động đặt bên tai.
“Bạn học cũ nghe nói hai chúng ta trở về, hẹn ra tụ tập...” Giọng điệu của Đường Dục giống như lưu manh, “Hẹn vào tối thứ sáu, Thiên Đường Dạ.”
1: Nhận thiết kế văn phòng luật của Sở Tử Tiêu.
Lần bệnh này của Giản Mạt đột nhiên đến, đi cũng nhanh chóng... Theo như lời Lý Tiêu Nguyệt nói , hoàn toàn là bị dọa mà ra.
Ngày hôm sau Los Angeles vẫn mưa không ngừng, lúc Giản Mạt tỉnh lại, Cố Bắc Thần đã không còn ở biệt thự... Sau khi cô rửa mặt thu xếp xong liền đi đến công ty.
Mọi người nhìn thấy vẻ mặt cô vẫn còn chút tiều tụy , mỗi người đều đến hỏi thăm quan tâm một lần...
Hướng Vãn người này vẫn còn nhiều chuyện, khi tất cả mọi người đều quan tâm cô ta lại đi theo Giản Mạt vào phòng thiết kế, “Chị Mạt, tối hôm qua người nhận điện thoại là ai vậy... Giọng nói kia thật là dễ nghe mà.” Cô ta nằm úp sấp trên bàn làm việc, “Đó là bạn trai chị sao?”
Giản Mạt khẽ nhíu mày, nghe ý của Hướng Vãn, thời gian cô mê man Cố Bắc Thần đã nhân điện thoại của cô sao?
“Một người bạn...” Giản Mạt thuận miệng nói, “Ngoại trừ giọng nói nghe được, nếu em muốn chị sẽ giới thiệu cho, hẹn thời gian đi.”
“...” Khóe miệng Hướng Vãn giật giật một chút, trong ánh mắt có hơi thất vọng, “Chị Mạt, áp lực của chị cũng quá lớn rồi... Khiến cho bản thân bị bệnh.”
Giản Mạt nhìn Hướng Vãn, có chút không rõ ý tứ của cô ta...
“Người đàn ông kia nói...”
Giản Mạt không biết nói gì cho tốt... Cố Bắc Thần là người lạnh lùng như vậy, sẽ giải thích cho người khác vì sao cô bị bệnh như thế nào đây?
Lúc này Giản Mạt nào biết rằng, ngày hôm qua người nghe điện thoại không phải là Cố Bắc Thần, mà là Tiêu Cảnh.
Điện thoại di động đột nhiên vang lên, Giản Mạt bắt máy, “Giám đốc?”
“Cô tới phòng làm việc của tôi một chuyến.”
“Được.” Giọng nói của Giản Mạt vẫn có chút khàn khàn, sau khi đến phòng làm việc của Đường Hạo Dương, tự nhiên cũng được ân cần hỏi han một phen.
“Tổng giám đốc Du nghe nói cô bị áp lực lớn đến mức bị bệnh, chuyện hội sở bên kia tạm hoãn lại đi...” Trong giọng nói của Đường Hạo Dương rõ ràng có vài phần ung dung.
Giản Mạt vừa nghe, nhất thời có cảm giác trong cái rủi lại có cái may...
Thế nhưng, cô thả lỏng chưa được vài giây, một đạo sấm sét đánh xuống khiến cô hận không thể đập gẫy bàn trong phòng làm việc, cho ông ta một đấm.
“Sở Tử Tiêu vừa về nước liền mở văn phòng luật, vừa đúng lúc chút nữa cô dẫn người qua xem...” Đường Hạo Dương lấy ra một tờ danh thiếp đưa đến trước mặt Giản Mạt, “Sức ảnh hưởng của Sở Tử Tiêu rất lớn, nếu như thiết kế lần này đặc biệt, sau này khi truyền thông phỏng vấn văn phòng luật mới mở có thể tạo danh tiếng cho phòng thiết kế của chúng ta...”
Giản Mạt nhìn cái tên trên danh thiếp, đã không nghe vào những gì Đường Hạo Dương nói...
Hô hấp của cô có chút gấp, vội vàng ngẩng đầu lên nói, “Giám đốc, tôi còn muốn thử một chút về hội sở của Đế Hoàng... Văn phòng luật này giao cho những người khác đi?”
Đường Hạo Dương hơi sững sờ, “Nhưng trong tay người khác cũng đều có mấy hạng mục phải làm...” Ông ta cho rằng Giản Mạt không chịu thua, cũng không suy nghĩ nhiều, “Huống chi, Đế Hoàng bên kia tôi và cô đều rõ, muốn tham gia vào dự án, quy mô của công ty chúng không vào được mắt của Đế Hoàng.”
Giản Mạt chỉ cảm thấy bản thân hít thở không thông... Giống như ông trời nhất quyết trêu ngươi cô, muốn cùng cô đùa một chút.
Sau khi Lý Tiêu Nguyệt nghe được chuyện này, có chút buồn cười xúc động, nhưng rốt cuộc cũng không xát muối vào lòng bạn tốt, “Mạt Mạt, bàn bạc chuyện thiết kế cũng không nhất định phải gặp mặt nói, muốn tránh đi, cũng không phải không có cơ hội.”
Đương nhiên Giản Mạt biết, nhưng cô luôn để trong lòng. Giống như mọi chuyện đã trải ra, dù thế nào cũng không có cơ hội trốn.
1: Nhận thiết kế văn phòng luật của Sở Tử Tiêu.
Trong đầu đều là bản thiết kế văn phòng luật cho Sở Tử Tiêu và lẫn lộn những ký ức cùng nhau đến... Hơn nữa tuy đã hạ sốt nhưng do bị cảm cúm, cả ngày nay Giản Mạt đều ngơ ngẩn không có tinh thần.
Sau khi tan làm trở về Lam Trạch Viên, thế mà xe của Cố Bắc Thần lại ở đây... Giản Mạt có chút ngoài ý muốn!
Vào trong biệt thự, lầu một không có ai, Giản Mạt liếc nhìn cửa phòng làm việc khép hờ, nghĩ chắc anh đang bận rộn, liền thay quần áo ở nhà sau đó đi vào trong bếp.
Ba món mặn một món canh, nấu cơm... Khi vừa mang canh ra đúng lúc Cố Bắc Thần đi xuống lầu.
“Vừa lúc... Chuẩn bị ăn cơm!” Khi Giản Mạt nghênh đón Cố Bắc Thần, vĩnh viễn mang theo lấy lòng, lại không khiến người ta cảm thấy chán ghét châm biếm.
Cô lớn lên xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt kia khi cười khẽ cong lên, đặc biệt sáng người... Mỗi khi Cố Bắc Thần nhìn vào đôi mắt biết cười của Giản Mạt, luôn luôn không khỏi có chút xuất thần.
⬅ Trước Tiếp ➡