Lúc này, An Quân không hề biết vì mình tái sinh, khiến cho chuyện đáng lẽ là của nửa năm sau lại xảy ra trước...
Bởi vì bài kiểm tra tháng đều do giáo viên các lớp cùng nhau chấm nên ngày hôm sau đã có thành tốt của toàn khối.
Khi dán kết quả lên xong, tất cả đều nhìn chằm chằm vị trí đầu trong danh sách đến nỗi suýt rớt cả tròng mắt.
Vị trí đầu là An Quân!
Bình thường, thành tích của An Quân luôn lọt top 10 ở lớp. Khối mười hai tổng cộng có bảy lớp, thành tích An Quân trong toàn khối thường ở ngoài top 50, thế mà lúc này lại đứng đầu toàn khối!
Đứng đầu cũng chẳng có gì. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây thôi!
Nhưng điều gây kinh ngạc nhất là tổng điểm của An Quân – 748 điểm!
Hơn vị trí thứ hai tận 40 điểm!
Hơn nữa, ngoại trừ môn Ngữ văn bị trừ 2 điểm, những môn khác đều đạt điểm tối đa!
“Mẹ kiếp! An Quân, đây là mở buff hả? Thế này cũng trâu bò quá đi mất?!”
“Chơi cái trò gì thế chứ? Bốn môn đạt điểm tối đa?! Chép bài à?”
“Làm sao có thể chép bài được chứ? Thế cậu cũng thử chép bài để được hạng nhất cho tôi xem...”
Bởi vì chuyện náo loạn thời gian trước, An Quân đã nổi tiếng trong trường học, hầu như không ai không biết An Quân. Nhưng chính vì chuyện này mà toàn trường thêm trấn động.
Dù gì thì trong mắt mọi người, việc yêu sớm sẽ khiến người ta phân tâm nhất. Làm sao có thể chuyên tâm học hành được!
Tô Thần Hy đứng trong đám động, đôi mắt tràn đầy sự nham hiểm.
Tuy rằng cô không biết tại sao An Quân biết được xuất thân của mẹ mình, nhưng cái này không quan trọng. Quan trọng là dì út bên kia, cô đã đi chào hỏi rồi. Cô muốn An Quân cút khỏi trường học!
...
Lúc này trong văn phòng, toàn bộ giáo viên khối 12 đã đến đông đủ. Bầu không khí nghiêm trọng khiến người ta không thở nổi.
Vẻ mặt An Quân lạnh nhạt, cô tự nhiên đứng trước chủ nhiệm Tôn Chấn, “Thầy gọi em đến có việc gì thế ạ?”
Tôn Chấn là chủ nhiệm lớp 1 khối 12, phụ trách dạy toán toàn khối 12. Điểm môn toán của An Quân luôn tốt, nên Tôn Chấn luôn có ấn tượng tốt với An Quân.
Hơn nữa, lần này hạng nhất toàn khối là An Quân học lớp ông. Là chủ nhiệm lớp, ông đương nhiên phải cảm thấy rất vinh dự. Sở dĩ lần này gọi An Quân đến là do áp lực từ những giáo viên khác...
“Là thế này, An Quân à, trong danh sách bảng điểm lần này thì em đã làm rất tốt. Sự tiến bộ của em rất lớn, ngoại trừ môn Ngữ văn trừ 2 điểm thì những môn khác đều điểm tối đa...”
“Em có thể chia sẻ chút bí quyết học tập cho mọi người không...”
Tôn Chấn vừa cất giọng, ông đã nghe thấy một giọng nói trầm thấp châm chỉa, “Cách nói của thầy Tôn thật mới mẻ. Sao chúng tôi phải nghe một học sinh gian lận chia sẻ bí quyết học tập chứ...”
Cô La nói em chép bài của Vệ Xuyến sao?
La Mỹ Linh là chủ nhiệm lớp 2 khối 12, phụ trách môn tiếng anh cả khối.
Trước đó, hạng nhất toàn khối luôn thuộc về lớp 2. Lần này lại bị An Quân giành mất, trong lòng La Mỹ Linh tất nhiên thấy không thoải mái.
Hơn nữa, tuy rằng thành tích học tập của An Quân không tệ, nhưng môn Tiếng anh luôn bị xếp hạng thấp.
Nếu nói An Quân đạt điểm tối đa môn Tiếng anh, dù có bị đánh chết thì La Mỹ Linh cũng không tin!
Hơn nữa, đề lần này là do chính La Mỹ Linh ra. Trong đó, có một phần rõ ràng là không ở trong nội dung đã ôn tập, nhưng An Quân vậy mà lại làm đúng. Vì vậy, La Mỹ Linh chắc chắn rằng An Quân đã gian lận!
...
Nhưng mà, quan trọng hơn là... cô cháu gái đằng ngoại Tô Thần Hy nói rằng An Quân biết xuất thân của chị cô...
...
“Gian lận?! Cô La, cô nói em gian lận sao?!” An Quân nhìn về phía La Mỹ Linh, ý cười rút khỏi đôi mắt, chỉ còn nụ cười nhạt trên gương mặt.
Ánh mắt sắc bén làm cho La Mỹ Linh cứng nhắc. Sau khi phản ứng lại, nhận ra mình vậy mà bị một đứa học sinh dọa liền thẹn quá hóa giận.
“An Quân, em đừng tưởng em gian lận mà không ai biết. Phần đọc hiểu Tiếng anh lần này có một câu hỏi không nằm trong nội dung ôn tập, tôi cũng chưa dạy các em. Vậy mà em lại làm được, em còn nói mình không gian lận?”
“Vậy cô cảm thấy em làm cách nào gian lận?”
La Mỹ Linh hừ mũi, giẫm đôi giày cao gót cộc cộc đi tới chỗ chồng bài thi, nhanh tay lấy ra một bài thi, “Lần này thi Tiếng anh, Vệ Xuyến cũng được điểm tối đa. Nhất định là em đã chép bài bạn! Vệ Xuyến vẫn luôn học thêm những giáo viên chuyên nghiệp bên ngoài, nên mới có thể được điểm tối đa. Nhưng An Quân, em ấy mà...” La Mỹ Linh chế nhạo, “Em gian lận!”
An Quân tức đến nỗi hóa cười, “Gian lận?! Cô La nói em chép bài Vệ Xuyến!”
“An Quân, nếu bây giờ em thừa nhận chuyện mình gian lận, nhà trường sẽ xem xét mà áp dụng hình phạt nhẹ với em. Dù sao thì đây cũng là lần đầu em gian lận, chúng tôi có thể hiểu học sinh các em luôn mong muốn có thành tích cao. Nhưng mà, An Quân, thành tích tốt tất nhiên là quan trọng. Vậy nhưng nhân phẩm của con người cũng quan trọng không kém!” La Mỹ Linh nghiêm túc nói.
“Em không gian lận!”
“An Quân!” La Mỹ Linh đập bàn một cái, lồng ngực phập phồng, “Đến giờ em còn cứng đầu cãi!”
Nói xong, La Mỹ Linh tức giận quay sang Tôn Chấn, “Thầy Tôn, thầy thông báo cho người lớn nhà An Quân, để họ tới trường một chuyến. Tôi muốn hỏi họ một chút, rốt cuộc thì họ dạy dỗ con cái như thế nào...”
Tôn Chấn nhíu mày. Ông là chủ nhiệm lớp 1, đương nhiên biết rằng cha mẹ của An Quân đã không còn nữa. Hiện tại, người giám hộ của An Quân là chú của cô.