⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Thần Hy trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi nhìn An Quân: “An Quân, mày chờ đó cho tao!”
Nói xong cũng mặc kệ ánh mắt của mọi người, ngọ nguậy từ dưới đất bò dậy, ôm eo ngoảnh mặt đi ra ngoài canteen.
An Quân liếc nhìn bộ dáng của Tô Thần Hy, khóe miệng giương lên một nụ cười lạnh.
Sở dĩ cô biết xuất thân của mẹ Tô Thần Hy là “tiểu thư” công lớn là nhờ An Thiến.
Kiếp trước, sau khi An Thiến trở thành thiên kim tiểu thư nhà họ Phó, chỉ vì Tô Thần Hy nói sai một câu mà lập tức tuyên dương chuyện này ngay giữa vũ hội. Thần Hy vì chuyện này mà mất hết mặt mũi, từ đó không còn xuất hiện trước mặt An Thiến nữa.
Cho nên nói, dù rằng cô và An Thiến không có chỗ nào giống nhau, nhưng tính cách có thù tất báo này thì giống nhau...
Nghĩ đến đây, An Quân hơi nhướng mày - Nhưng mà, lúc này An Thiến đang ở đâu?!
...
Lúc này, An Thiến đang kéo Thượng Minh đi xuyên qua bàn tiệc. Chiếc váy dạ hội ren trắng khiến cho An Thiến càng thêm xinh đẹp lộng lẫy.
Mấy ngày ngắn ngủi này, An Thiến đã đã dần trút bỏ sự thơ ngây. Dưới sự nuôi dưỡng của Từ Thượng Minh, trên người cô toát ra hương vị chín mọng, hấp dẫn như một quả đào.
Mấy ngày nay, An Thiến đều ở trong căn nhà mà Từ Thượng Minh thuê cho cô. Từ Thượng Minh lần đầu nếm được mùi tình ái, hầu như ngày nào cũng kéo An Thiến lên giường.
Sau khi An Thiến bị đuổi khỏi trường học, cô ta chỉ có thể bám lấy cây đại thụ Từ Thượng Minh. Vì vậy mặc cho thân thể bị Từ Thượng Minh dày vò như muốn rời ra từng mảnh, nhưng vẫn mặc sức vui vẻ hầu hạ dưới thân Từ Thượng Minh.
“Thượng Minh, trường học của chúng ta sắp xếp xong chưa? Sắp tới kỳ thi tuyển đại học rồi...” An Thiến nhẹ nhàng kéo tay áo của Từ Thượng Minh, cẩn thận thấp giọng hỏi.
Từ Thượng Minh vỗ vỗ bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của An Thiến, “Đừng lo lắng, mẹ anh đã sắp xếp xong rồi. Sau khi thi đại học xong, chúng ta có thể cùng nhau đến Đại học Khoa học Công nghệ Cẩm Đô!”
“Thật sao?” An Thiến kinh ngạc che miệng.
Đại học Khoa học Công nghệ Cẩm Đô cũng là một trong những trường đại học hàng đầu ở Cẩm Đô. Là trường cao đẳng hệ đại học, chắc chắn học lực của An Thiến sẽ không đủ điểm xét tuyển.
“Đương nhiên!” Từ Thượng Minh kiêu ngạo vươn tay nhéo cằm An Thiến, “Hai chúng ta chẳng cần phải thi, đến lúc đó sẽ trực tiếp trở thành sinh viên đại học rồi!”
“Thượng Minh, anh thật tốt!” An Thiến nhu thuận kéo tay của Từ Thượng Minh, hận không thể biến cả người mình thành vũng nước.
“Anh còn có thể tốt hơn nữa...” Từ Thượng Minh nhẹ nhàng đưa tay đến mông của An Thiến rồi bóp thật mạnh...
“Ưm... anh xấu thật đấy...”
Vẻ mặt Thượng Minh sắc thụ hồn dữ. Vừa định mở miệng, bỗng nhiên thấy mẹ mình nhíu mày đi về hướng này.
*sắc thụ hồn dữ: thành ngữ Trung Quốc, ý nói thấy sắc đẹp là lòng lại nhộn nhạo.
“Mẹ, làm sao thế?”
Trong lòng An Thiến không khỏi kinh ngạc, vội vàng ngoan ngoãn nói: “Dì ạ, cháu chào dì!”
Bà Từ lạnh lùng liếc nhìn An Thiến, tất nhiên là không có chút ấn tượng tốt nào với An Thiến. Con trai mình bị trường học đuổi cũng chỉ vì con hồ li này hại!
“Mau qua đây cho mẹ, người nhà họ Phó đến rồi...”
Mắt Từ Thượng Minh đột nhiên sáng lên, lập tức hất tay An Thiến ra, đi theo bà Từ về phía cửa.
Người nhà họ Phó?!
Bởi vì có quan hệ với chú út Vệ Hàn Tước, An Thiến cũng có biết một chút về nhà họ Phó. Cô biết rằng nhà họ Phó là một trong những gia tộc giàu có nhất ở Cẩm Đô, chỉ đứng sau nhà họ Vệ!
Mà nhà của Từ Thượng Minh so với nhà họ Phó, khác hoàn toàn một trời một vực!
Theo bản năng, An Thiến nắm chặt tay... Nếu mình là người nhà họ Phó thì thật tốt!?
Hiệu ứng bươm bướm
Người nhà họ Phó đến Phó Nhất Minh, đại thiếu gia của nhà họ.
Những người tham gia bữa tiệc này, phần lớn đều đến vì Phó Nhất Minh.
Vì vậy, Phó Nhất Minh vừa lộ mặt, mọi người đều tiến lại gần anh.
Người có địa vị thì đều trực tiếp qua chào hỏi. Người không có địa vị thì túm năm tụm ba ghé tai thảo luận cách để tiếp cận cái người phú ông kia. Bầu không khí trong đại sảnh thoáng chốc có chút cẳng thẳng.
An Thiến kiễng chân nhìn Phó Nhất Minh. Bộ âu phục chỉnh tề phối hợp với thân hình cao lớn, cường tráng như hổ, gương mặt hiện ra một khí chất nam tính không thể cưỡng lại.
Vốn dĩ cô còn tưởng rằng người tới sẽ là một người trung niên, hóa ra lại là một chàng trai tuấn tú!
Ma xui quỷ khiến thế nào mà An Thiến lại bước về phía Phó Nhất Minh...
Có lẽ ánh mắt của An Thiến quá nóng bỏng, khiến Phó Nhất Minh theo bản năng nhìn sang. Ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua An Thiến chợt lóe lên...
Nhưng một giây sau, sắc mặt Phó Nhất Minh thay đổi cực độ, vẻ mặt sửng sốt nhìn An Thiến...
...
Hiệu ứng bươm bướm!
...
⬅ Trước Tiếp ➡