⬅ Trước Tiếp ➡
“Thật hay giả? Tước gia sao có thể tới trường chúng ta? A a a a a…”.
“Cái này còn phải đoán sao? Nhất định là đến thăm Vệ thiếu!”
Một đám nữ sinh hưng phấn líu ríu, hận không thể chạy tới xem rõ ngọn ngành ngay lập tức.
Có thể nhận ra xe của Vệ Hàn Tước thì đều là nữ sinh xuất thân từ nhà có mặt mũi ở Cẩm Đô, tuy với địa vị của họ hiện nay còn chưa đủ để sánh ngang Vệ gia một tay che trời, nhưng mà, chuyện này không hề làm trở ngại việc bọn họ có thể nhận ra xa của Vệ Hàn Tước ngay từ cái nhìn đầu tiên chút nào.
Vệ Xuyến và Lục Thất xuống xe trước, dẫn đến nữ sinh bên cạnh hét chói tai.
Mực độ nổi tiếng của Vệ Xuyến ở trường trung học số 1 có thể sánh ngang với siêu sao, không chỉ vì cậu ta xuất thân từ Vệ gia quyền lực ở Cẩm Đô, mà còn vì Vệ Xuyến có vẻ ngoài đẹp trai, mọi cử động đều khiến nữ sinh thét chói tai.
“Thật sự là Vệ thiếu! Buổi sáng nghe nói Vệ thiếu đi học, tôi còn không tin đấy! Không ngờ là thật!”.
“A a a a, Vệ thiếu quá đẹp trai rồi!”.
Nhưng vào lúc này, Vệ Xuyến khom lưng đặt tay lên trần xe, trong lúc nhất thời, ánh mắt của mọi người đồng loạt tập trung, trái tim kích động suýt chút nữa nhảy ra ngoài!
Người có thể khiến Vệ Xuyến cẩn thận như vậy, chẳng lẽ là Tước gia?
A a a a a, là Tước gia tới sao?
 
Bổn thiếu gia không thể hiện, cậu liền coi tôi là học tra à!
*học tra: học sinh dốt
An Quân nhíu mày nhìn Vệ Xuyến. Tuy rằng không biết Vệ Xuyến đang làm gì, nhưng cô cũng vẫn xuống xe rồi.
Trong chốc lát, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía An Quân...
“Cô gái kia là ai?!” Có người không kìm được âm lượng của mình hét lên.
“Vậy mà đi cùng xe với Vệ thiếu! Trời ạ!”
“Là đứa con gái đeo bám, An Quân! Đm! Sao cô ta lại dính lấy Vệ thiếu rồi?!”
“Thật không biết xấu hổ. Chân trước vừa bị Thượng Minh đá, sau lưng liền móc lấy Vệ thiếu!”
An Quân nhàn nhạt nhìn lướt qua đám con gái đang hò hét. Lập tức hiểu ra vừa nãy Vệ Xuyến tận tình chăm sóc cô như vậy, chính là vì gây thù chuốc oán cho cô!
“Vệ Xuyến!” Vệ Hàn Tước hạ cửa xe xuống, hạ giọng, “Thành thật chút, đừng để chú phải ném cháu vào bộ đội trước khi thi đại học!”
Toàn thân Vệ Xuyến cứng đờ, đôi mắt phượng hơi híp lóe lên tia hoảng loạn. Nhưng anh lại cứng đầu hừ mũi, lạnh lùng quay đi.
An Quân nhếch môi cười, đôi mắt sáng ngời chợt lóe lên.
Bộ đội sao?!
Thật là một nơi tốt nha!
“Lái xe!” Vệ Hàn Tước thu hồi tầm mắt, lạnh nhạt lên tiếng.
Cung Tuấn không cần để nói lần thứ hai, lập tức giẫm chân ga. Chiếc xe Hummer đen phóng vụt đi.
Cung Tuấn vừa lái xe vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt của Vệ Hàn Tước từ gương chiếu hậu, vẻ mặt rối rắm phức tạp.
Vệ Hàn Tước lạnh lùng liếc nhìn gương chiếu hậu, đúng lúc gặp phải ánh mắt đang vội dàng dời đi của Cung Tuấn.
“Nhìn gì mà phải lén lút thế?”
Nghe vậy, cả người Cung Tuấn run lên, da đầu căng ra, nuốt nước miếng rồi mới mở miệng, “Vậy tại sao... Tước gia, ngài đối xử với An tiểu thư đặc biệt... đặc biệt không giống...”
Vệ Hàn Tước hờ hững nhướng mày, “Tôi nhớ là lúc trước cậu có nói, phải cưng chiều phụ nữ một chút?”
Cung Tuấn:...
Tước gia, tôi nói là phụ mà...
An Quân sao có thể tính là phụ nữ chứ...
Cho dù cứ xem như là phụ nữ đi, thì cũng là cháu gái ngài đó!
...
Nhìn thấy chiếc xe Hummer chạy đi, An Quân mới quay người vào trường.
“Êy, bạn cùng bàn, đi cùng đi!” Hai tay Vệ Xuyến đút vào túi quần, đôi chân dài to lớn bước hai ba bước là đuổi kịp An Quân, cười rạng rỡ.
“Mẹ kiếp, thằng nhóc nhà cậu còn mặt mũi không? An An bây giờ là bạn cùng bàn của tôi!” Lục Thất lập tức xù lông.
Vẻ mặt Vệ Xuyến hờ hững, nhún vai, “Tôi đã nói rồi. Chỉ cần chủ nhiệm lớp đồng ý, tôi thế nào cũng được...”
“Vệ Xuyến!” Lục Thất nắm cổ áo Vệ Xuyến, nghiến răng nghiến lợi.
“Ngại quá, làm phiền chút...” An Quân dừng bước, quay lại phía hai người, “Chắc là hai cậu còn chưa biết. Sau đợt thi này, chỗ ngồi sẽ được xếp lại dựa theo thành tích!”
⬅ Trước Tiếp ➡