⬅ Trước Tiếp ➡
Rất nhanh, com nước được lục tục bưng lên, chỉ cần ngửi mùi cũng làm người ta thèm nhỏ dãi rồi.
An Quân cũng không kén ăn đúng như cô nói, hết sức chuyên chú cúi đầu ăn, phàm là đồ ăn được chuyển đến trước mặt cô đều gắp cả, nhất là món thịt viên gạch cua, hương vị thật sự bùng nổ.
An Quân giương mắt nhìn thịt viên gạch cua, trong lòng vẫn còn đang nghĩ món này làm thế nào, ăn ngon đến mức khiến người ta nuốt cả lưỡi.
“Cho thêm một phần thịt viên gạch cua!”. Vệ Hàn Tước nhàn nhạt nhìn lướt qua người phục vụ ở đằng sau, trầm giọng nói.
“Vâng, Tước gia!”.
An Quân theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn Vệ Hàn Tước, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Vệ Hàn Tước, khuôn mặt trắng nõn mềm mại nhất thời xuất hiện những rặng mây đỏ, cô có tật giật mình vội vã cụp mắt xuống.
Chẳng lẽ chú nhỏ nhìn ra mình thích ăn món đó?
Rất nhanh, người phục vụ đã bưng tới một phần thịt viên gạch cua, vừa định đặt lên bàn quay thì nghe giọng nói lãnh đạm của Vệ Hàn Tước vang lên: “Đưa món này cho cô ấy!”.
Hướng chỉ của ngón tay Vệ Hàn Tước bất ngờ chính là An Quân.
An Quân:…
Lục Thất nghẹn họng nhìn trân trối…mẹ nó chứ, đây là Tước gia ma quỷ trong truyền thuyết đây sao?
Vì sao không giống một chút nào trong tưởng tượng thế!
Thế mà lại đối tốt với cháu gái mình như vậy! Hoàn toàn ngược đãi thằng nhóc Vệ Xuyến kia!
Nghĩ đến đây, Lục Thất theo bản năng liếc nhìn Vệ Xuyến một cái…quả nhiên, mặt đen thui cả rồi…
Cung Tuấn ở bên cạnh thật sự muốn trừng rơi cả mắt ra ngoài…lạ nha!
Quá không đúng rồi!
Tước gia ngày hôm nay bị làm sao thế?
Chẳng lẽ sau khi so sánh với thằng cháu Vệ Xuyến này, mới phát hiện ra là cháu gái mềm mại đáng yêu hơn sao?
Nghĩ đến đây, Cung Tuấn không khỏi âm thầm líu lưỡi…quả nhiên không có so sánh thì sẽ không có đau thương!
Có tính là thân càng thêm thân không?
An Quần nhìn thịt viên gạch cua bày trước mắt mình, rốt cuộc không ngăn cản nổi sự mê hoặc của thức ăn, ngẩng đầu lên cười xán lạn với Vệ Hàn Tước: “Cảm ơn chú nhỏ!”.
Thấy Vệ Hàn Tước chỉ nhàn nhạt nhìn lướt qua, cô cũng không chú ý nữa, cầm đũa lên ăn ngốn nghiến, chẳng bao lâu sao, cái đĩa trước mắt đã trông thấy đáy.
“Ăn no chưa? Đưa các cháu về trường học!”. Vệ Hàn Tước đứng dậy, nghiêng cái cằm đẹp trai nhìn ba người.
“Ăn no rồi!”. Chỉ có An Quân trả lời.
Vệ Xuyến từ đầu tới cuối đều lạnh mặt, trên bàn cơm cũng chỉ ăn lác đác vài miếng.
Mà ánh mắt của Vệ Xuyến vẫn luôn đảo tới đảo lui giữa Vệ Hàn Tước và An Quân, đến bây giờ cậu ta cũng không ngờ, người An gia khiến cậu ta điều tra rất lâu, thế mà lại cách gần như vậy!
Vệ Xuyến híp đôi mắt phượng lại, mình không biết, cũng không có nghĩa là An Quân không biết!
Từ lúc bắt đầu, người phụ nữ này đã biết thân phận của mình!
“Ài, đứng ngốc ở đó làm gì! Đi mau lên!”. Lục Thất vừa quay đầu lại thấy Vệ Xuyến đen mặt đứng bất động một chỗ, liền vội vàng bước tới nói.
“Con nhóc kia xem ra không phải do Tam Nhi phái tới…”.
Vẻ mặt Lục Thất dở khóc dở cười: “Vệ thiếu…tôi đã sớm nói với cậu rồi…”.
Vệ Xuyến hừ lạnh một tiếng.
Lục Thất hiện nay là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của Tam Nhi ở Lục gia, hận không thể giải quyết nhanh chóng.
Nếu không phải vì mình trong khoảng thời gian này vẫn cùng ăn cùng ở với Lục Thất, thì e rằng Lục Thất đã bị người ta ám hại từ lâu rồi!
Trước kia Vệ Xuyến vẫn hoài nghi An Quân tiếp cận Lục Thất với mục đích không tốt, bây giờ xem ra, An Quân hiển nhiên không nhắm vào Lục Thất…
Chẳng qua là, Vệ Xuyến cũng không ngờ rằng An Quân thế mà lại là người của An gia!
…An gia!
Nghĩ đến đây, Vệ Xuyến khẽ nhếch môi, đôi mắt phượng hẹp dài thâm thúy híp lại: “Lão Thất, cậu nói xem nếu tôi yêu đương với con nhóc kia, đối với chú nhỏ mà nói, có tính là thân càng thêm thân không?”.
Lục Thất vừa nghe thế thì tròng mắt suýt chút nữa rơi ra ngoài…
Một lát sau, Lục Thất mới phản ứng lại, mạnh mẽ nuốt một ngụm nước miếng: “Có thể thân càng thêm thân hay không thì tôi không biết…tôi chỉ biết là, trước lúc đó, cậu sẽ bị chú nhỏ của cậu đánh chết…”.
Vệ Xuyến không thèm để ý mấp máy môi mỏng, hai tay đút vào túi rất đẹp trai, bước đôi chân dài đi ra ngoài cửa.

Từ khách sạn đến trường trung học số 1 Cẩm Đô chỉ không đến mười phút lái xe, mà lúc chiếc Hummer quân dụng đặc biệt kia dừng ở cổng trường, nó đã lập tức hấp dẫn sự chú ý của người khác.
“Oa, thấy không, xe của Vệ gia! Nhất định là Tước gia!”.
⬅ Trước Tiếp ➡