⬅ Trước Tiếp ➡
Trong đầu Trần Vu Cẩn xẹt qua một ý niệm, nhưng kỳ tích là, anh ta lại không cảm thấy ċһán ghét.
“Trong vòng ba tháng tới, chỉ cần Yến Văn Xu đặt vé bay ra nước ngoài, đều hủy hết cho tôi.”
1
Chỉ có như vậy?
Trần Vu Cẩn trầm mặc một giây “Phu nhân là chuẩn bị giữ Tam tiểu thư lại tɾong nhà sao?”
“Không phải giữ tɾong nhà, là lưu lại tɾong nước.” Cố Tuyết Nghi sửa ý tɾong lời nói, sau đó nói tiếp “Tôi biết việc nhỏ này, đối với thư ký Trần mà nói rấtdễ dàng.”
Trần Vu Cẩn " …
Viên đạn bọc đường không chút kỹ thuật này.
Nhưng tɾong lời nói lại vô ý lộ ra chút chân thành, giống như đang rấttín nhiệm anh.
Trần Vu Cẩn giật giật cổ họng “Đương nhiên.”
Cố Tuyết Nghi khẽ gật đầu, lúc này mới lại nâng váy, quay lại chỗ Giản Xương Minh đang đứng đợi người cách đó không xa.
Những phu nhân hào môn khác cũng bắt đầu thay phiên chủ động bắt chuyện với Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi tiếp nhận ly rượu tɾong tay phụcvụ, cô nâng ly, ấn the0 cách thức tɾong sách, khẽ nhẹ thân ly, động tác ưu nhã.
Khóe miệng cô khẽ nâng, đối với những người tới bắt chuyện đều lộ ra nụ cười nhẹ.
Đối phương nhận được nụ cười của cô, nhất thời đều cảm thấy có loại kích động không tên, trở nên càng thêm nhiệt tình, cũng có thể là chính đối phương cũng không nhận ra.
“Yến phu nhân, trang sức hôm nay của cô thật đẹp.”
“Yến phu nhân…..”
“Yến phu nhân.."
Cố Tuyết Nghi khẽ nghiêng đầu, nghiêng tai lắng nghe, không chút để tâm, đáy lòng lại tự hỏi một việc khác.
Hửm.
Ngốc sẽ lây nhiễm sao.
Từ dáng vẻ của Yến Văn Xu, cô có thể phán đoán được bạn bè mà cô ấy giao lưu là dạng gì rồi.
Yến Văn Xu đi xa nhà quá lâu rồi, vẫn nên đặt tại bên người, trước tiên dạy dỗ vài tháng rồi lại tính tiếp.
Cố Tuyết Nghi cũng không nghĩ tới việc hôm nay có thể từ tɾong miệng Yến Văn Xu lấy được một ít tin tức hữu dụng͟͟.
Đây là việc nhỏ không đáng kể đến, tɾong cốt truyện cũng chưa từng thấy nhắc tới.
Rốt cuộc là một cô gái nhỏ, lòng dạ tâm cơ còn quá mềm mỏng.
So với Yến Văn Gia cùng Yến Văn Bách còn xa mới bằng.
Cố Tuyết Nghi bình thản cười nâng mắt, vừa lúc đối mắt với Giang Việt đứng ở phía xa.
Cô nâng ly về phía hắn, mỉm cười, ý cười có chút nồng đậm.
Sau đó liền không chút nào quyến luyền rời đi.
Trước mặt cô là Kim phu nhân đang cùng cô nói chuyện.
Ánh mắt Giang Việt khẽ độngg.
Giống như có gì đó bay nhanh qua hồ nước phẳng lặng tɾong tâm, chỉ lại trên mặt hồ chút dấu vết.
Có chút ngưa ngứa
Trần Vu Cẩn đứng phía xa thu hết màn này vào tɾong đáy mắt, tức khắc nâng chân đi về phía Cố Tuyết Nghi.
Lúc này lại có thủ hạ đi tới, gọi anh ta, ngập ngừng nói “Trần tổng, cái đó…..cô Tưởng do Tam tiểu thư đưa tới nên xử lý thế nào?”
Trần Vu Cẩn “Cô ta có thư mời tɾong tay không?”
“Không có.”
Trần Vu Cẩn xoay đầu lại, cười híp mắt “Vậy không phải rấtdễ xử lý sao?”
Người quản lý lập tức hiểu ra, nhanh chóng xoay người đi gọi vệ sĩ, đưa Tưởng Mộng ra.
Tưởng Mộng không nghĩ tới Yến Văn Xu vừa rời đi đã không còn chút tin tức nào.
Cố Tuyết Nghi có thể đánh Yến Văn Bách, lẽ nào đến Yến Văn Xu cũng dám đánh? Với tính cách của Yến Văn Xu, the0 lý mà nói thì không thể nào thỏa hiệp được……

⬅ Trước Tiếp ➡