“Nếu như anh cả chết ở ngoài kia, nhà họ Yến cũng không vì thế mà tuyệt hậụ
Việc như vậy chưa tới lượt cô lo lắng.” Cố Tuyết Nghi đột nhiên quay lại vấn đề chính.
Yến Văn Xu nhất thời có chút hoảng hốt, dù sao vẫn chưa quen.
Cô định thần lại, “Cô hiểu cái gì chứ? Không giống nhau…..”
Cố Tuyết Nghi khẽ hé miệng “Hửm? Trừ phi Yến Văn Gia và Yến Văn Bách là thái giám?”
Yến Văn Xu kinh ngạc ngã ngửa ra sô pha phía saụ
Cô.. cô cô ta sao dám nói chứ?
“Đương nhiên….đương nhiên không phải ” Yến Văn Xu cắn răng, cô đã đếm không rõ số lần cô cắn răng hôm nay rồi.
Cô ghét Yến Văn Gia, cũng ghét Yến Văn Bách.
Nhưng cô nếu như chứng thực suy đoán bọn họ không được của Cố Tuyết Nghi…..
Yến Văn Bách khả năng cao sẽ ném cô từ lầu hai xuống mất.
Yến Văn Xu ngẩng đầu, đối diện với khuôn mặt hòa nhã xinh đẹp của Cố Tuyết Nghi.
Cô không nhịn được mà lộ ra nụ cười lạnh băng đầy châm chọc, nói “Cô không biết….được thôi, không bằng tôi nói với cô vậy.” Cô dùng lực nghiến chặt răng, đến khi cảm nhận được vị máu tanh.
“Mấy người chúng tôi hợp lại, gen di truyền cũng không thể ưu tú bằng anh cả.
Chỉ có gen của anh ấy để lại, mới xứng để kế tục nhà họ Yến.
Cô có phải lại muốn nói, Đại Thanh diệt vong rồi, nhà họ Yến còn có ngai vị để kế tục để làm gì?”
“Đúng Trong tay nhà họ Yến nhiều thứ như vậy.
Này không giống với ngai vị h0àng tộc sao?”
Tốc độ nói của Yến Văn Xu càng nói càng nhanh, còn mang the0 chút ý căm hận.
“………………..”
Trong phòng yên tĩnh hẳn.
Cái loại cảm giác yên tĩnh này khiến Yến Văn Xu cảm thấy rấtkhó chịụ
Cô lại dùng lực cắn môi, đột nhiên cảm thấy hối hận vì đã nói ra những lời này.
Cố Tuyết Nghi đột nhiên lên tiếng “Các người thật sự ngốc.”
Yến Văn Xu vốn cho rằng Cố Tuyết Nghi sẽ làm ra vẻ an ủi, còn suy nghĩ đến nên trào phúng thế nào “.......”
Cố Tuyết Nghi đứng dậy “Tôi phải xuống lầu rồi, khách hôm nay rấtnhiềụ”.
Yến Văn Xu tức giận cắn răng.
Cố Tuyết Nghi đi tới bên cạnh cô, đột nhiên đưa tay ra ấn vào khóe mắt Yến Văn Xu “Mỗi người đều có gen di truyền khác nhau, có người vốn sinh ra đã là thiên tài, cũng có người chỉ là người bình thường, thậm chí còn có người khuyết tật tàn tật.
Cô nên phân rõ, bệnh ngốc là có thể chữa.
Cố gắng để bản thân phát ra ánh sáng, so với tự mình chui đầu vào rọ, sa ngã rồi làm những chuyện ngu ngốc thì tốt hơn nhiềụ”
Ngón tay cô ấm áp, thon dài.
Nhưng chỉ ấn nhẹ một cái liền rời đi.
Cố Tuyết Nghi rời đi, rấtnhanh đóng cửa lại.
Yến Văn Xu tự nâng tay lên hung hăng xoa khóe mắt, lúc này mới cảm giác được chút lạnh lẽo nơi khóe mắt.
Cô khóc.
Yến Văn Xu dùng sức cắn môi dưới, đột nhiên đứng lên, lại như một cây ngã, lật người từ lưng ghế sô pha sang.
Yến Văn Xu ...
Cố Tuyết Nghi từ thang máy đi ra, Trần Vu Cẩn lập tức tới nghênh đón.
Trần Vu Cẩn thực sự cũng không biết bản thân vì sao lại đi nhanh như vậy, nhưng lúc đi tới, anh ta cũng làm đúng lễ tiết, hỏi một câu “Nói xong rồi?”
Cố Tuyết Nghi “Ừm.” Cô ngừng một chút “Phiền thư ký Trần một chuyện.”
Cuối cùng tới rồi.
Cố Tuyết Nghi sẽ đưa ra yêu cầu vô lý gì?