⬅ Trước Tiếp ➡
"Tác giả viết sách sẽ chỉ viết về dòng thời gian mà bọn họ muốn. Nhưng em và chị đều ở trên cùng một dòng sông thời gian. Điều này chứng minh cái gì?"
"Cái gì?" Yến Văn Gia bất giác thốt lên.
“Ở những nơi mà tác giả chưa mô tả, mỗi người đều có lai lịch riêng, mỗi bối cảnh đều có sự phát triển lịch sử riêng… Mỗi một đoạn quá khứ đều sống động”.
"Đây là một cuốn sách. Nhưng nó không giới hạn tɾong một cuốn sách. Nó là một thế giới độc lập. Nếu mỗi nhân vật sống trên thế giới này đều bị vận mệnh của chính mình giam cầm như người phụ nữ kia, vậy chỉ có thể là một nhân vật."
“ Mà mỗi chúng ta đều là một cá thể.”
Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói.
Yến văn Gia nghe thấy điều này mang vẻ ngây ngốc "...Ồ, Em biết rồi."
Tuy nhiên, Yến Văn Hoành lại bởi nghe được những thứ này mà có giác ngộ mới.
Anh ta ngước mắt lên nhìn chằm chằm Cố Tuyết Nghi, nghĩ thầm, ngay từ đầu mình đã không muốn làm kẻ xấu lòng dạ đen tối... Đó chỉ là số phận do tác giả nguyên tác viết ra cho cậu mà thôi.
Anh có thể thay đổi.
Anh không phải là một nhân vật.
Anh là một con người.
Anh sẽ là người mà chị dâu thích.
Cố Tuyết Nghi đứng dậy nói " mấy người mấy ngày nay đều không có nghỉ ngơi tốt, ngủ ngon một giấc trước đã, chị phải đi xem công ty một chút."
Thịnh Húc đứng dậy “ Em lái xe đưa chị đi.”
Cố Tuyết Nghi nói "Không cần."
Cô mở cửa bước ra ngoài, tùy ý ra lệnh cho một vệ sĩ.
Đôi mắt của người vệ sĩ mở to ra và anh ta ngay lập tức nhận ra sự khác biệt.
Dù bọn họ không hiểu tại sao Cố tổng lại hay thay đổi kạ thường, nhưng nếu cô có thể thay đổi trở lại thì quá tốt rồi
Vệ sĩ lập tức đi the0 Cố Tuyết Nghi xuống lầụ
Đầu tiên Cố Tuyết Nghi đi kiểm tra các dự án hạng mục mà cô đầu tư xem có vấn đề gì không. Sau đó cô đi đến quỹ. Chờ Khi mọi việc xong xuôi thì trời cũng đã tối.
Các cuộc gọi từ Phong Du, Giang Việt, Giản Xướng Minh và những người khác lần lượt gọi đến.
Cố Tuyết Nghi có chút kinh ngạc, tại sao lại có nhiều người như vậy biết cô xảy ra chuyện?
Sau khi nói xong, cô mới nhận ra bọn họ đều đã xử lý xong người phụ nữ kia, nhưng chẳng qua không biết kỹ năng diễn xuấtcủa người phụ nữ kia tệ đến mức nào, bọn họ đều nhìn thấu cô ta tɾong lần chạm mặt.
Cố Tuyết Nghi cúp đïện thoại không khỏi cười khẽ một tiếng.
Rất tốt.
Như thể khi người phụ nữ đã được bước vào thế giới của cô. Hóa ra, liếc mắt một cái đã bị người Thịnh gia nhận ra.
Cố Tuyết Nghi mở cửa xe, ngồi vào, nói với vệ sĩ "Về nhà đi."
Người vệ sĩ gật đầu và lái xe về phía căn hộ.
Cố Tuyết Nghi dừng một chút, nói "Trở về Yến gia đi."
vệ sĩ ?
Vệ sĩ sửng sốt một lúc sau sau đó mới lên tiếng đập "Được "
Yến Văn Xu ngồi trên ghế sofa, lật qua vô số cuốn tiểu thuyết du hành thời gian.
Điều này thật là xui xẻo.
Hơn nữa còn là một kết thúc BE.
Yến Văn Xu tức giận đến mức gần như xé cuốn sách ngay tại chỗ.
“Tôi không tin chị dâu của tôi không thể quay lại…” Yến Văn Xu nói thầm, lật qua một cuốn sách khác với vẻ không cam tâm, cố gắng tìm ra một số kinh nghiệm liên quan để có thể triệu hồi cô ấy trở về.

⬅ Trước Tiếp ➡