⬅ Trước Tiếp ➡
Yến văn Gia nhìn cô, không hề cảm thấy xa lạ mà còn tăng thêm vài phần cổ vận cũng khí chất quen thuộc của cô.
Yến Văn Gia khẽ kêu một tiếng "Chị dâụ.."
Cố Tuyết Nghi cười nói " đã chờ lâu rồi phải không?"
Lúc này Yến Văn Hoành mới thấp giọng “ Cũng không quá lâụ”
Cố Tuyết Nghi chỉ vào bộ dáng của mình " trước tiên phải đổi đồ trước"
"Không, chờ đã." Yến Văn Gia nói, "Trước tiên chụp một tấm làm kỷ niệm đi."
Cố Tuyết Nghi ?
Yến Văn Gia vội vàng chụp ảnh, sau đó đẩy Thịnh Húc ra ngoài “Đừng làm chậm trễ việc chị dâu thay quần áo.”
Thịnh Húc ?
Chờ sau khi bọn họ rời khỏi, rấtnhanh Yến Triều cũng đi ra từ tɾong phòng tắm.
Anh đã thay áo sơ mi và quần dài.
" Anh trước tiên phải đi Yến Thị một chuyến." Yến Triều thản nhiên nói.
"Đi đụ" Cố Tuyết Nghi gật đầu, " Em cũng phải đến công ty xem một chút."
Hai người nhanh chóng thay xông quần áo.
Thịnh Húc đám người bên kia còn đang rối rắm “ Vậy sau này chị dâu còn có thể trở về không?”
“Chị dâu lại sẽ đột ngột biến mất sao?”
"Người phụ nữa kia còn có thể xuấthiện hay không? Nghe qua có vẻ hệ thống của cô ta rấtlợi hại, còn có thể giúp cô chống lại hào quang của nhân vật chính."
Trong khi bọn Họ đang nói chuyện thì cánh cửa mở ra.
Cố Tuyết Nghi hỏi trước " Yến Văn Bách thế nào rồi?"
Yến Văn Gia hơi nhíu mày, có chút chua chát, nhưng vẫn nói “Không sao, còn chưa chết.”
Cố Tuyết Nghi gật đầụ
Yến Triều đẩy cửa ra đi xử lý chuyện khác trước, anh chưa bao giờ hàn huyên cùng với mấy người khác của Yến gia, đương nhiên lúc này cũng vậy.
Nhưng Yến Triều vừa rời đi, Yến Văn Gia liền cảm thấy có chút chột dạ, vừa rồi anh ta quên hỏi thăm anh cả.
Vì thế anh nhịn không được nói " Anh cả tức giận?"
"KHÔNG."
Lúc này Yến Văn Gia mới thở phào nhẹ nhõm, lại đem những nghi vấn vừa rồi đều ném ra, hỏi Cố Tuyết Nghi.
" Se không lại đột nhiên biến mất nữa." Cố Tuyết Nghi nói.
“ Úc Tiểu Tiểu kia nên làm như thế nào?” Yến Văn Hoành đột nhiên hỏi ra cái vấn đề mấu chốt hơn.
"Không có quan hệ, cô ta không thể gây sóng gió gì được." Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói. Ngay từ đầu tuy rằng có cảnh giác Úc Tiểu Tiểu nhưng cũng không thật sự đối xử với cô ta là nhân vật lợi hại gì.
Thực tế đã cho thấy, nếu tận dụng͟͟ Úc Tiểu Tiểu tốt thì sẽ là một “vũ khí” tốt.
"Chị dâu, chị sẽ không cảm thấy... đáng sợ sao? Thì là chúng ta chỉ là nhân vật do người khác viết ra thôi?" Yến văn Gia nhịn không được hỏi.
Cố Tuyết Nghi cười nhạt "Cuốn sách này chỉ nói nam nữ chính yêu nhau như thế nào. Nhưng ngoài bọn họ ra, tɾong cuốn sách này còn có vô số nhân vật phụ và vô số nhân vật qua đường. Mỗi nhân vật phụ, thậm chí là người qua đường, Bọn Họ đều có cuộc sống riêng của mình. Đối với một cuốn sách, bọn họ chỉ là những nhân vật người giấy không quan trọng, nhưng đối với chính họ mà nói đều là sống động. Từ giây phút đó trở đi, mỗi nhân vật đều có một thế giới sống động của riêng từng người. . "
“Ngoài những điều đơn điệu viết tɾong sách chỉ có trên giấy, chúng ta biết chính mình là một người sống sờ sờ, như vậy không phải là rấttốt sao?

⬅ Trước Tiếp ➡