⬅ Trước Tiếp ➡
Yến Triều vẫn ăn mặc chỉnh tề, trông ra bộ dáng một quân tử đứng đắn.
Hai người cùng nhau đi ra ngoài.
Đằng sau cửa nhà Thịnh gia, có người nhìn the0 bóng dáng bọn họ rời đi, thấp giọng nói “ ngươi có đau không?”
"Đaụ.tê."
""Người này hình như còn thông minh hơn so với Trường Lâm ca.
" Công phu cũng khá là lợi hại."
"Không sợ, không sợ. Ta lát nữa sẽ bảo người hầu sớm đưa thư đến Cố gia, còn nhờ nhị ca giúp ta lấy lại được mặt mũi."
"Có lý, Cố nhị ca là người đánh người vô cùng lợi hại "
"Bọn họ làm khó anh sao?" Cố Tuyết Nghi nhịn không được hỏi.
Yến Triều lắc đầu, cười nhạt nói “Một đám nhóc rấtthú vị.”
Cố Tuyết Nghi cũng cong môi dướ cườii.
Không lâu sau, xe ngựa dừng lại.
Đan Quế nói "Chúng ta tới rồi."
Nụ cười trên mặt Yến Triều đột nhiên cứng đờ, cứng đờ đến mức ngay cả lúc xuống xe cũng không biết nên bước chân nào trước.
Cố Tuyết Nghi nhanh chóng đi xuống xe.
" người đâu?" Năm nhân đứng trước mặt trầm giọng hỏi.
Yến Triều hít một hơi thật sâu và bước xuống.
Anh ngước mắt lên đảo qua.
Chung quanh đều là một đám người cực kỳ mang đến áp lực, mỗi người đều đang trợn mắt nhìn chằm anh.
Yến Triều lặng lẽ căng cứng cơ bắp, không lộ ra chút biểu hiện gì trên khuôn mặt, anh bước đến bên cạnh Cố Tuyết Nghi, tự giác đem tư thái thấp hơn một đầu, nói " Tại Hạ là Yến Triềụ"
Người nam tử cầm đầu sắc mặt tối sầm, đang định mở miệng.
Cố Tuyết Nghi lên tiếng trước một bước "Đây là phụ thân ta."
Cố phu có khuôn mặt ngăm đen,thân cao 8 thước khí thế uy nghiêm.
"Đây là mẫu thân ta." Cố Tuyết Nghi lại nói.
Cố Mẫu thân hình cao ráo, tóc búi cao, có một đôi mắt phượng đỏ rực khí thế hiên ngang.
Yến Triều lập tức khom người chào bái " bá phụ ,bá mẫụ"
Sau đó là đám người còn lại.
"Đây là đại ca của ta, nhị ca, nhị tẩu ta Đây là Đường huynh..." Cố Tuyết Nghi lần lượt giới thiệu,
Yến Triều cũng đều hạ thấp tư thái chào hỏi. Khí độ lễ giáo của anh đã sớm khắc vào tɾong xương cốt, đương nhiên lúc này cũng sẽ không rơi vào thế hạ phong.
" Vào đi." Cố phụ lão lạnh lùng nói.
Tổ phụ của Cố gia đã không còn sống, hiện giờ h0àn toàn dựa vào Cố phụ cùng Cố mẫu làm chủ.
Tổ phụ vừa nói, những người khác tự nhiên bắt đầu tiến vào cửa.
Kể từ khi Cố Tuyết Nghi ra lệnh cho người đi tìm vu sư và cao tăng nổi tiếng, cô đã thông báo cho Cố gia biết về sự tồn tại của Yến Triềụ
Nhưng tɾong suy nghĩ của người Cố gia “ Yến Triều” lúc đó đó chỉ là hư ảo. Nhưng hiện giờ gặp được người thật, cảm giác tự nhiên là không giống...
Thì ra thật sự có người thật, hơn nữa người này còn tới cửa
Không lâu sau, Cố nhị ca bị gã sai vặt kéo lấy tay áo “ Công tử, có thư của Thịnh gia.”
Cố nhị ca hung hăng trừng mắt nhìn Yến Triều một cái, sau đó xoay người rời đi lấy thư. Lão đại của nhị phòng cũng vội vàng đi the0, hỏi "Người của Thịnh gia sao? Bọn họ nói cái gì?""
Cố nhị ca lúc này mới xé lá thư ra và đọc từng chữ, sắc mặt anh ta đột nhiên trở nên khó coi. Nhị phòng nhanh chóng tiến lên nhìn thoáng qua nói “Người tên Yến này lợi hại như vậy sao?”
Cố Nhị ca cười lạnh một tiếng nói “

⬅ Trước Tiếp ➡