⬅ Trước Tiếp ➡
Một tiểu cô nương bên cạnh trợn tròn mắt nói “Không phải lần trước ngươi nói nếu trưởng tẩu tái hôn, ngươi sẽ dùng toàn bộ số tiền tiêu vặt hàng tháng của mình để mua một chiếc khăn trùm đầu cho trưởng tẩu sao? ?"
Người nọ nghẹn lại “Mua…mua là được chứ gì”.
Lúc này tổ phụ của Thịnh gia đã viết xong thư hòa ly, nhưng như vậy vẫn còn chưa đủ.
Lão nhân khuôn mặt hiền lành ngẩng đầu nói “Nếu con muốn tái giá, tɾong kinh sẽ khó tránh việc có người chỉ trích con, nếu ngày mai ngươi thỉnh h0àng đế ban hôn, như vậy người bên ngoài cũng sẽ không nhiều lời."
Cố Tuyết Nghi không khỏi mỉm cười " con còn chưa dẫn chàng ấy đi gặp phụ mẫu con."
Tổ phụ lúc này mới ngượng ngùng nói " À, à. Vậy vậy thì không cần phải vội."
Cố Tuyết Nghi gật đầu, cầm lấy hòa lý thư.
Thời cổ xưa, khi người nữ tửmất chồng, không phải ai cũng có thể tùy ý tái giá. Điều tốt nhất là nhà mẹ cô có quyền thế, nhà chồng cũng nguyện ý xuấtra một lá thư, đại khái viết rõ rằng sau khi hòa ly thì có thể tái giá.
Cố Tuyết Nghi không bị những thứ này hạn chế, nhưng cô vẫn phải đi the0 quá trình này.
Cô cũng muốn nghiêm túc nói cho người Thịnh gia biết, cô thật sự muốn rời khỏi Thịnh gia.
"Nếụ.. nếu đã ấn định ngày cưới, không bằng phái người tới phụ nói một tiếng." Thịnh tổ phụnhịn không được nói.
Lão thái thái dựa vào ghế ngồi, ngẩng đầu, nói "Không ở thêm một ngày nữa sao?"
Cố Tuyết Nghi suy nghĩ một chút "Ở lại thêm một ngày nữa đi, ngày mai con sẽ về nhà."
"Được, được." Lão thái thái liên tục nói "Ngày đó ta đưa cho con thuốc bổ, con còn chưa ăn xong đâu
“Được, được.” Lão thái thái liên tục nói “Thuốc bổ ngày hôm đó ta đưa cho con con vẫn chưa dùng hết đâụ”
Cố Tuyết Nghi cười cười gật đầụ
Lúc này, một vị công tử đứng lên, ánh mắt sâmm sâm nhìn chằm chằm vào Yến Triều, nói “Trưởng tẩu như mẫu, hiện giờ tẩu ấy muốn lập gia đình, chúng ta cũng nên hảo hảo làm quen một phen cùng vị công tử này…
Có người ở bên cạnh vội vàng chọc hắn một cái, mắng "Mày ngu sao? Nếu nói vậy thì sau này chẳng phải còn phải gọi hắn một tiếng phụ thân sao?"
Yến Triều ......
Yến Triều thản nhiên lên tiếng “ Làm quen như thế nào?”
"Đã đến lúc nên thử tài và học vấn công phu của ngươi ... . Trưởng tẩu của ta chính là mỹ nhân đệ nhất tɾong kinh, lại là xuấtthân cao quý, không phải ai cũng có thể lấy được?" Người nọ nói.
Yến Triều không hề ċһán ghét giọng điệu của người này.
Anh thậm chí còn cảm thấy nhà họ Thịnh sẵn sàng cân nhắc vì Cố Tuyết Nghi, điều này ít nhất cho thấy những sự trả giá lúc ban đầu của Cố Tuyết Nghi không phải là cho chó ăn.
Yến Triều cười nhạt "Được."
Yến Triều vừa lên tiếng, những người khác lập tức xông tới mang the0 Yến Triều muốn đi xuống luận bàn.
Thịnh lão tổ phụ thấp giọng trách móc “Không có quy củ.” Nhưng ông cũng không thực sự ngăn cản .
Cố Tuyết Nghi nhướng mày, cũng không nói gì, chỉ cùng lão phu nhân nói chuyện .
Nói là không nỡ , vẫn có chút là không nỡ.
Cố Tuyết Nghi ngày hôm đó ở lại Thịnh gia một đêm nữa, ngày hôm sau tỉnh dậy, cô muốn đưa Yến Triều trở về nhà mẹ đẻ.
Đan Quế phụcvụ bữa sáng cho cô.
Sau đó thu thập một chút, chờ bước ra khỏi cửa viện không xa, Cố Tuyết Nghi nhìn thấy Yến Triềụ

⬅ Trước Tiếp ➡