⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này mặt trời đã mọc, ánh nắng chiếu vào mắt cô vẫn có chút chói mắt. Cố Tuyết Nghi vô thức nhe0 mắt lại nhỏ hơn một chút .... Cô phải quay lại. Không chỉ là muốn gặp mặt Yến Triều, mà còn muốn giải thích rõ ràng với anh.
Cô cũng muốn tìm hiểu rõ ràng "Cố Tuyết Nghi" đã tráo đổi cô là loại người gì và mục đích của cô ta là gì. Cố Tuyết Nghi luôn chủ động làm việc, cô sẽ không sống tɾong cảnh hỗn loạn như vậy, tùy ý lại để cho những nguy hiểm tiềm ẩn ở đó.
Những suy nghĩ thoáng qua tɾong đầu Cố Tuyết Nghi.
Lúc này chỉ nghe một tiếng sét từ tɾong xanh vang lên, toàn bộ tế đàn đột nhiên nổ tung. Những người xung quanh không khỏi kinh ngạc hét lên.
Cố Tuyết Nghi sắc mặt tối sầm, cô chỉ nhìn thấy trụ trì xoay người một cái từ trên tế đàn lăn xuống, nhưng ngược lại lại không có trở ngại gì.
Trụ trì đứng dậy, tiểu sa di bên cạnh nhanh chóng phủi bụi cho hắn.
Những người còn lại cũng vội vàng tụ tập xung quanh, nhưng họ không hỏi người chủ trì mà là Cố Tuyết Nghi.
“ phu nhân có việc gì không?”
"Mới vừa rồi có thương tổn quý nhân không?"
Cố Tuyết Nghi xua tay, nhìn người chủ trì.
Sau đó người chủ trì ho ho và nói “Có lẽ tôi đã niệm lầm thần chú.”
Cố Tuyết Nghi ......
Cố Tuyết Nghi bất đắc dĩ cười nói "Vậy hôm nay nghỉ ngơi, hôm khác lại nói."
Trụ trì gật đầu liên tục và ra lệnh cho chú tiểu mới trang trí phòng bên cạnh.
Cố Tuyết Nghi ngủ suốt một đêm tɾong phòng, hôm sau khi tỉnh dậy, Đan Quế đang chải tóc cho cô thì nghe thấy bên ngoài đột nhiên có tiếng động.
" m thanh gì thế?" Cố Tuyết Nghi hỏi.
Đan Quế vội vàng bảo vú nuôi ra ngoài hỏi thăm.
Vú nuôi liền rời đi.
Một lúc sau, vú nuôi nội quay lại và nói “Nghe nói vị hầu trẻ tuổi ở Diên Bình Hầu phủ mất tích mấy năm đã được tìm thấy ở phía sau chùa Thanh Vân.”
"Thật là trùng hợp?"
" Đúng vậy, chuyện này thực sự rấtvkỳ lạ."
Cố Tuyết Nghi suy nghĩ một chút, nói "Chuẩn bị lễ vật đi, ta nghĩ hai ngày nữa ở Hầu phủ sẽ bày một yến tiệc."
Đan Quế gật đầu đồng ý.
Người trụ trì vào ngày hôm đó đã không thể đứng.
Tiểu sa di nói ông ta là bị ngã bệnh, “ngai trụ trì nói hôm qua hao hết sức lực, bây giờ lại phát bệnh, chỉ sợ còn phải phiền phức quý nhân đợi thêm mấy ngày nữa…”
"Không sao." Cố Tuyết Nghi không hề tức giận.
Vốn dĩ những chuyện này rấthuyền huyễn, làm sao có thể thoáng cái đã có thể thành công?
Cô chỉ muốn đợi thêm một thời gian nữa, cô muốn dành chút thời gian cho phụ mẫụ
Bởi vì trụ trì ngã bệnh, chuyến đi này tự nhiên là không công mà trở về..
Cố Tuyết Nghi và nhóm của cô ngay lập tức quay trở lại kinh thành.
Đúng như Cố Tuyết Nghi nói, thiệp mời nhanh chóng được giao đến cho cô.
Diên Bình Hầu phủ thực sự đã tổ chức một bữa tiệc.
Cố Tuyết Nghi trở về nhà Thịnh, thay quần áo rồi bắt xe ngựa đi.
Phía trước laf hải Bình Hầu tước có rấtnhiều xe ngựa, nhưng khi xe ngựa của Thịnh gia đến gần, những người đó tự nhiên nhìn Cố Tuyết Nghi, không ít người cung kính kêu lên "Thì ra là Cố phu nhân."
Cố Tuyết Nghi khẽ gật đầu, xuống xe ngựa.
Mọi người nhận ra sự quan tâm và nhường cô đi trước, sau đó những cô gái quen biết khác tiến lên nói chuyện với cô.

⬅ Trước Tiếp ➡