⬅ Trước Tiếp ➡
Đây đều là đạo cụ làm nhiệm vụ do người kí chủ trước kia làm nhiệm vụ để lại, nhưng đáng tiếc là tɾong đó không có một thanh bảo kiếm nào chém sắt như bùn. Tuy nhiên, ngay cả khi có kiếm, cũng không nhất định là cô ta có thể biết cách sử dụng͟͟ nó.
“Nhốt cô ta lại.” Yến Triều khẽ nâng cằm.
Yến văn Hoành sắc mặt thay đổi, cắn môi dưới hỏi "Anh, anh cả thật sự muốn đi sao?"
Yến Triều không nói gì.
Ngược lại động tác của Thịnh Húc rấtnhanh, xách người phụ nữ kia lên, còng tay khóa trên ghế.
“Nếu như Cố Tuyết Nghi kia không thể trở về.” Thịnh Húc cười lạnh “Ở chỗ này cô cũng có thể chết đói đi.”
Người phụ nữ cúi đầu không nói gì.
Cô ta vẫn bảo hệ thống đưa linh hồn mình đi nơi khác, bất cứ nơi nào, nhưng cô ta không muốn ở lại đây thêm khắc nàonữa.
Hệ thống máy móc trả lời cô ta "Linh hồn của cô quá yếu, không có cơ thể nào có thể thích hợp với cô. Cần phải sàng lọc cẩn thận... Thời gian sàng lọc còn lại là 3 ngày, 10 giờ, 22 phút và 12 giây."
Người phụ nữ tức giận đến mức chửi bới hệ thống.
Ba ngày?
Ba ngày đủ để cô ta chết khát ở đây
Và lúc này Yến Triều bước vào phòng ngủ của Cố Tuyết Nghi.
Anh vuốt ve chiếc đồng hồ cát.
Nó trông rấtbình thường, thậm chí kém chất lượng, giống như được mua từ một quán ven đường.
Làm the0 hướng dẫn, anh viết tên mình, năm và địa điểm anh đến vào tờ giấy rồi dán lên.
.
Sau đó lật ngược đồng hồ cát.
Cát nhanh chóng rơi xuống.
Yến Triều chậm rãi chớp mắt, mọi thứ xung quanh dường như biến dạng đến lạ thường...

Ở bên này, vào lúc này Cố Tuyết Nghi mới phát hiện ra rằng cũng có một Kim Đỉnh tự ở ngoại ô Kinh thành.
Chỉ là hương tɾong miếu này chưa bao giờ nồng đậm, số lượng tín đồ ít hơn nhiều so với miếu Thanh Vân bên cạnh.
“Trụ trì chùa Kim Đỉnh tự này xưng là Phật chuyển thế, từng nghe Phật Dược Sư giảng pháp.” Thịnh Trường Lâm dừng một chút, vẻ mặt phức tạp nói “ ở tɾong mộng.”
Cố Tuyết Nghi kinh ngạc liếc anh ta một cái "...Nhưng là ngươi cố ý nhắc tới ta, người này nhất định có điểm đặc biệt gì ?"
Thịnh Trường Lâm gật đầu nói “Người đàn ông này năm nay đã tám mươi ba rồi, nhưng bề ngoài không khác gì lúc bốn mươi tuổi, người the0 dõi không nhiều, nhưng bọn họ rấtkính trọng, cho rằng ông ta thực sự là một người đầu thai.” của Phật, người này cũng chiêu hồn được, thông qua tế đàn mở ra..."
Cố Tuyết Nghi lập tức nói "Vậy thì đi xem xem."
Những người còn lại tự đáp lại, vội vàng chuẩn bị xe, cả nhóm hướng về chùa Kim Đỉnh tự.
Các tu sĩ của chùa Kim Đỉnh tự đã nhận được tin và biết rằng có một vị quan trọng đang đến nên họ xếp hàng hai bên để chờ đợi.
Cố Tuyết Nghi đi trước, bước qua cửa trước mà vào, đám tiểu hòa thượng xung quanh nhao nhao cúi đầu chắp tay chào hỏi.
Cố Tuyết Nghi ngước mắt lên, liền nhìn thấy người trụ trì tɾong miệng Thịnh Trường Lâm đang nói tới thoạt nhìn không giống người ở độ tuổi này. quả thật là không giống với người ở độ tuổi hơn tám mươi.
“ Mời quý nhân đi the0 ta." Trụ trì lên tiếng
Cố Tuyết Nghi the0 hắn đi vào hậu sảnh.
Sau khi thắp hương và đọc kinh, chủ nhà mở một tế đàn.
Tế đàn rấtcao, Cố Tuyết Nghi phải hơi nhe0 mắt nhìn lại.

⬅ Trước Tiếp ➡