Hầu kết giật giật, anh nhấc chân qua đá nhẹ.
Cậu nhóc ôm đầu gối ở nơi đó ngẩng đầu, ánh mắt đáng thương, như chú cún cưng bị chủ nhân vứt bỏ.
“Sao còn không ngủ.” Tư Đồ Thận mở miệng, nhíu mày.
Cho tới nay, anh cũng không biết ở chung với trẻ con thế nào, học dịu dàng mãi không được.
“Ba ơi, con không ngủ được, hơn nữa con…… Một mình con hơi sợ hãi.” Cậu nhóc cúi đầu, giọng nói càng ngày càng thấp.
Buổi tối ngày thường đều là mẹ dỗ cậu ngủ, nếu Tần Tô tan tầm muộn hoặc đi công tác, dì giúp việc trong nhà cùng ở lại cùng cậu. Hiện tại Tần Tô nằm viện, dì lại thấy Tư Đồ Thận ở nhà, không để ý nhiều, bình thường tan tầm đã rời đi.
Tư Đồ Thận rũ đôi mắt đen nhìn cậu nhóc mãi, mím đôi môi mỏng, lúc mở miệng, ngữ điệu anh đã thêm vẻ bất đắc dĩ, “Vậy phải thế nào mới có thể ngủ?”
Tiểu Chu Chu ngẩng đầu lên lần thứ hai, ánh mắt nhìn anh rất cẩn thận, “Dạ…… Ba ơi, ba có thể kể chuyện cho con không ạ? Tối nào mẹ cũng kể cho con, con sẽ ngủ ạ.”
Trong lúc cậu nhóc trưng ra biểu cảm mất mát, cho rằng anh muốn từ chối, anh phát ra một tiếng “Ừ” rất thấp từ giọng mũi.
Tư Đồ Thận đi về phía phòng ngủ trước, chân anh dài, hai ba bước đã đến cửa, lại phát hiện phía sau không có động tĩnh, không khỏi xoay người, vẻ mặt anh có chút không kiên nhẫn.
“Sao còn không đi?”
“Ba…… Chân con tê rần rồi……”
Tiểu Chu Chu khẩn trương nhìn anh, giọng trẻ con tủi thân, như ngựa con mới sinh nỗ lực giãy giụa đứng lên, mãi mà không có kết quả, hai cánh tay ngắn ngủn mở ra —— muốn anh ôm.
Trong thoáng chốc đó, Tư Đồ Thận sững sờ tại chỗ.
Tần Tô mang thai, anh là người cuối cùng biết được, cũng hiểu rõ đứa nhỏ này là nhân tố quyết định hôn nhân. Có khi anh thậm chí ác độc nghĩ, nếu không có đứa nhỏ này, như vậy anh và Vũ Đồng……
Nhưng có thể trách ai, tuy là Tần Tô chủ động mời, nhưng người phối hợp là anh, say mê cũng là anh.
Con trai vừa tròn năm tuổi, nhưng trong trí nhớ, anh lại thật sự rất ít từng ôm cậu bé. Cho dù là lúc cậu bé mới sinh, nhăn dúm dó như con hổ con, anh cũng chỉ nhìn thoáng qua, tuy kỳ dị nhìn ra chỗ tương tự với anh, lại vẫn không duỗi tay ôm.
Một lần, chỉ có một lần.
Lúc anh đi công tác về thay quần áo, mới vào nhà đã nhìn thấy cậu nhóc mới học được cách đi bộ, tập tễnh đi tới phía anh, cánh tay và cái chân nho nhỏ vung vung, lúc lảo đảo sắp ngã, anh bước từ xa tiến lên = ôm nhóc lên.
Nơi nào cũng là cậu nhóc mềm mại ôm ở trong ngực, cái loại cảm giác này anh chưa từng trải nghiệm, hình dung không ra. Cho nên từ đó về sau anh đều từ chối loại cảm giác này theo bản năng.
Như hình ảnh quay chậm trong phim điện ảnh, hai cha con nhìn nhau từ xa.
Cuối cùng, Tư Đồ Thận quay lại cúi người, ôm con trai trên mặt đất dậy. Cậu nhóc tự động ôm tay nhỏ vào trên cổ anh, đầu quả dưa cũng thuận theo ngả ở đầu vai anh.
Lo cho tôi à
“Pinocchio vừa đến bờ biển, lập tức đưa mắt nhìn ra bờ biển ở xa, nhưng chẳng nhìn thấy con cá mập nào cả. Biển rộng bình tĩnh như một tấm gương bằng thủy tinh……”
Chất giọng người đàn ông không có quá nhiều âm điệu phập phồng, không giống như đang kể chuyện, càng như đang đọc một phần báo cáo.
Nhưng cậu nhóc nằm ở trong chăn nghe mê mẩn, rồi lại không thắng nổi buồn ngủ, dần dần khép đôi mắt, lại qua vài phút, có tiếng ngảy nhỏ nhẹ của trẻ con vang lên.
Tư Đồ Thận nhìn cậu nhóc đã ngủ say, khép lại cuốn “Những cuộc phiêu lưu của Pinocchio” trong tay.
Lúc đứng dậy muốn rời đi, tay đặt ở giường lại bị bắt lấy, anh không khỏi dừng động tác nhìn qua, trong lúc ngủ mơ, cậu nhóc hình như hơi nhíu mày.
Trong lúc do dự, anh khom người ngồi về, lát sau, hàng mi cậu nhóc nhăn lại cũng giãn ra.
Tư Đồ Thận không dám cử động.
******************************
Dậy sớm duyệt xong văn kiện cần phê duyệt, gọi hai cuộc điện thoại báo cho khách hàng quan trọng, sau một cuộc họp dài, Tư Đồ Thận không nghỉ ngơi lúc nào đã lái xe chạy đến chỗ thi công.
Cũng giống như hai hôm trước, anh dừng Cayenne ở trước chỗ thi công 100 mét, sau đó lấy báo cáo thi công xuống xe, trong đầu nghĩ nơi này cần bọn họ chú ý hay là sửa chữa.
Vào lúc đến gần, anh lại phát hiện, người vốn nên ở bệnh viện lạ cười tươi rói xuất hiện ở chỗ này.
“Chỗ này tầng hai là toilet nữ, cửa sổ chếch một chút sang bên, biết chưa?” Tần Tô một tay đỡ eo, một tay cầm bản vẽ nói với nhân viên thi công bên cạnh.
“Vâng, Tần tổng!” Nhân viên thi công cung kính gật đầu, lại nghe cô dặn dò vài câu, mới chạy đi.
“Sao cô lại ở đây?”
Đang định đi xuống một nơi khác, Tần Tô nghe tiếng, xoay người lại, nhìn thấy người đàn ông hơi nhíu giữa mày.
“À, tôi vừa tới không lâu.” Cô cười một cái, lại hỏi một đằng trả lời một nẻo.
“Không phải cô nên ở bệnh viện à?” Tư Đồ Thận đành phải nhẫn nại tiếp tục hỏi.
“Tôi xuất viện rồi, chỉ là viêm ruột thừa cấp tính, trẻ con bình thường còn bị, cũng không phải phẫu thuật lớn gì.” Tần Tô chớp mắt, tuy không trang điểm, nhưng khí sắc không tồi.
“Không phải bác sĩ đề nghị, bảy ngày sau mới xuất viện à.” Người đàn ông liếc cô, không khỏi nhắc nhở.
Tần Tô dũng cảm lắc tay, mang theo chút khí chất giang hồ, “Không sao, rất nhiều người hai ba ngày xuất viện, cả đám đều tung tăng nhảy nhót. Lại nói, tôi không yên lòng bên này, bàn giao công trình ngắn như thế, ngày nào cũng phải đuổi tiến độ, tự mình trông họ cũng có thể tạo chút áp lực! Bên kia bệnh viện ngày nào cũng giao hai túi thuốc chống nhiễm trùng và thuốc chống viêm là được.”
Ở bệnh viện, trừ giao thuốc, thời gian khác cô cũng không có chuyện gì làm, chờ đợi mòn mỏi, Tần Tô có chút không kiên trì được. Huống chi, cũng nghĩ đến cô nằm viện, tất cả chuyện lớn bé đều để anh phân thân đi làm, cô không yên tâm, càng không nỡ khiến anh quá mệt mỏi.
“Ừ.” Tư Đồ Thận hơi mím môi mỏng, thấp giọng đáp, cảm thấy anh có chút xen vào việc người khác.
Cô là ai. Cô là Tần Tô không gì không làm được, không gì chặn được, đến lúc sinh con cũng không kêu đau một tiếng, bệnh nhỏ như thế, chả là gì với cô cả.
Tần Tô nghiêm túc nhìn anh lúc lâu, bỗng dưng nhướng mày, “Lo cho tôi à?”
Tư Đồ Thận nghiêng đầu, vừa lúc chạm phải đôi mắt cô mang chút ý cười, như có một bàn tay nho nhỏ, cù một phen ở chỗ phần anh sợ ngứa nhất trên đầu quả tim.
Chỉ thiếu một chút
Tần Tô nghiêm túc nhìn anh lúc lâu, bỗng dưng nhướng mày, “Lo cho tôi à?”
Tư Đồ Thận nghiêng đầu, vừa lúc chạm phải đôi mắt cô mang chút ý cười, như có một bàn tay nho nhỏ, cù một phen ở chỗ phần anh sợ ngứa nhất trên đầu quả tim.
“hA.” Anh cười nhạo ra tiếng, như cười cô không biết tự lượng sức mình.
“Nếu cô đã qua đây, tôi về công ty trước.”