⬅ Trước Tiếp ➡
Đó là lần đầu tiên cô gặp Tư Đồ Thận, mặc dù anh đã không còn nhớ từ lâu.
Nhưng cô vẫn luôn nhớ, anh mang đến cho cô ấm áp. Dù cho chỉ là một chút, dù cho từ đó cả đời lạnh nhạt, dù cho sau đó cũng không thể nào có được, cô cũng không thể nào quên.
.........
Rất lâu rồi không nằm mơ giấc mơ này, chân thực trong kí ức khiến Tần Tô không muốn tỉnh lại.
Chầm chậm mở mắt, trước mắt đều là màu trắng, mùi nước khử độc càng khiến cô ý thức tỉnh táo hơn, nghĩ lại tất cả xảy ra trước đó.
“Tỉnh rồi à? Còn cho rằng cô muốn ngủ thêm lúc nữa. Cảm thấy đỡ hơn chưa? Vết mổ có lẽ sẽ còn đau đấy, bây giờ đang dùng thuốc kháng sinh để chống nhiễm trùng!” Nữ y tá đang kiểm tra chậm rãi nói.
“Tôi vẫn tốt, cảm ơn.” Tần Tô gật gật đầu, nói cảm ơn.
“Tìm chồng cô phải không?” Thấy ánh mắt cô nhìn xung quanh, y tá hỏi.
“Không phải.” Nghe thế, Tần Tô cụp mắt xuống.
Cô quen rồi, trước nay không mang quá nhiều kỳ vọng, cho nên cũng may, cũng sẽ không thất vọng nhiều.
“Tối qua anh ấy thức trông cô không hề chợp mắt, sáng sớm bị bác sĩ gọi đi, lát nữa có lẽ sẽ quay lại đó!” Nữ y tá cười nói với cô.
Tần Tô sững sờ.
 
Nghĩ là ảo giác
Người đầu tiên chạy vào phòng bệnh là Tiểu Chu Chu, ánh mắt đen láy ngập nước.
“Mẹ ——”
Cậu nhóc như chú chó Nhật ghé vào mép giường, nước mắt rơi ồ ạt, đôi mắt cái mũi đều hồng hồng, làm người tôi vừa xót vừa thương.
“Châu Châu, đừng khóc mà, mẹ không sao, chỉ làm cuộc giải phẫu rất nhỉ thôi!” Cô duỗi tay đặt lên đầu con trai, mềm giọng dỗ.
“Ba, sao mọi người lại tới?”
Cha Tần đi vào cùng cậu nhóc đi vào chưa kịp trả lời, cửa phòng bệnh lại tiếp tục bị người khác đẩy ra, lại không phải hộ sĩ.
“Là tôi gọi điện thoại, dù sao cũng phải biết.” Tư Đồ Thận đi vào, sau khi nói xong thì gật đầu nói với cha Tần, “Ba, ngài đến rồi.”
Cha Tần cũng gật đầu, không nói thêm gì.
Con gái kết hôn không hòa hợp như vợ chồng bình thường, ông biết, liên hôn giống vậy, có mấy đôi có thể hạnh phúc mỹ mãn? Nhưng thấy con rể canh giữ ở bệnh viện, nhiều ít ông vẫn vui mừng.
“Bác sĩ nói sau 24 giờ phẫu thuật phải xuống giường hoạt động, có thể kích thích đại tràng, phòng ngừa tràng ruột dính liền với chi dưới hình thành tắc động mạch tĩnh mạch. Còn phải cấm ăn trong 48-72 giờ, sau đó mới có thể ăn một chút đồ ăn dạng lỏng, ăn xong cũng đừng quên hoạt động phù hợp. Đại khái một tuần là có thể cắt chỉ xuất viện.” Tư Đồ Thận nhìn về phía người trên giường bệnh, lặp lại không xót lời bác sĩ dặn.
“Ừ, tôi đã biết.” Tần Tô gật gật đầu, khóe miệng mấp máy, thật ra cô muốn nói tiếng cảm ơn với anh, nhưng lúc này cha Tần và Châu Châu đều ở đây, cô cảm thấy hơi đột ngột.
“48 tiếng đồng hồ? Đó có phải cần hai ngày không ăn cơm không, mẹ ơi, mẹ có bị chết đói không ạ?” Cậu nhóc tiêu hóa xong lời ba nói, thấy trọng điểm trong đó, khẽ gọi nhìn mẹ.
“Sẽ không.” Nghe vậy, Tần Tô buồn cười.
Vẻ mặt Tư Đồ Thận cũng hơi thay đổi, trước lúc anh gọi cho cha Tần cũng suy xét mãi, chuyện giải phẫu không thể giấu giếm, hai ngày sau cũng sẽ biết, dù sao cũng không phải bệnh nặng gì, chi bằng để cậu nhóc qua đây với cô, dù sao nằm viện cũng rất buồn tẻ.
“Tôi mời người chăm sóc, lát nữa sẽ qua, để ba và Châu Châu ở đây cùng cô trước.”
Tần Tô thấy anh vẫn cúi đầu xem đồng hồ, vội nói, “Vâng, anh bận trước đi ạ.”
“Ừ.” Tư Đồ Thận gật đầu, ra hiệu với cha Tần ngồi một bên trên sô pha, rồi xoay người đi ra ngoài phòng bệnh.
Nhưng lúc sắp rời đi, anh lại dừng bước chân, “Hai ngày này cô ở chỗ này nằm viện, chuyện công ty tôi sẽ đi xử lý, cô không cần nhớ thương.”
Thốt ra chữ cuối cùng, bóng người đàn ông biến mất giữa tầm mắt.
Lúc vừa này anh nghiêng mặt nói chuyện, trong mắt có cảm xúc quan tâm mờ ảo chợt lóe thoáng qua, nhanh đến mức Tần Tô còn không kịp phân biệt, nghĩ là ảo giác.
******************************
Hành lang bệnh viện.
Thân mặc đồng phục bệnh nhân, Tần Tô được bạn tốt Lộ Tích Quân đỡ, đi bước nhỏ chậm rãi trong phạm vi.
“Tần tổng, mới mấy ngày không gặp, cậu đã lăn lộn đến bệnh viện! Có phải cậu với chồng quá kịch liệt không?” Lộ Tích Quân nhướng mày, ánh mắt rất sắc tình.
“Cái miệng chó của cậu không nhả được ngà voi.” Tần Tô trừng cô ấy một cái.
“Nhưng mình nghe nói, là Tư Đồ Thận đưa cậu tới? Lại còn trông bên cạnh cậu?”
Nghe vậy, Tần Tô gật đầu rất chậm, “…… Ừm.”
Đến bây giờ, thi thoảng cô còn nhớ lại hình ảnh ngay lúc đó, anh ôm cô đi cả một đường, cho dù là trên đường đi bệnh viện, tay anh lái xe, anh vẫn rút ra một tay nắm chặt tay cô cô, không chân thật như giấc mơ.
Thấy khóe mắt đuôi mày cô dần dần nhiễm ý cười, Lộ Tích Quân há miệng thở dốc, lời muốn nói nuốt vào.
“Có chuyện gì thì nói đi, ít nói không hợp với cậu đâu.” Tần Tô mẫn cảm, cô nhìn về phía bạn tốt.
Lộ Tích Quân do dự, vẫn thẳng thắn khai, “Kỳ thật cũng không có gì, là đêm qua hình như mình thấy chồng cậu đi với cô gái nào đó, hẳn là gặp dịp thì chơi, ha ha, không phải chuyện lớn gì.”
“Ừm.” Tần Tô nghe xong, thần sắc như thường.
Chỉ là lúc về phòng bệnh, không cẩn thận vướng giá truyền dịch dưới chân, ngón chân cái đập vào bánh xe giá truyền dịch, đau khiến cô nhíu mày, mãi mới có thể nhúc nhích.
Ba ơi con sợ
Đêm rất yên lặng.
Trong phòng làm việc, Tư Đồ Thận ngồi ở trên ghế, chống cằm nhìn bản vẽ trên bản đồ, dấu gạch chéo màu đỏ bên trên là vừa rồi anh đánh dấu, nhưng lại chưa nghĩ ra sửa chữa thế nào.
Anh dựa vào phía sau, ròng rọc ghế dựa cũng chuyển động theo, anh cúi đầu nhìn đồng hồ, 10 giờ 40.
Ngày thường trừ đấu thầu, anh phụ trách thiết kế nhiều nhất, hiện tại Tần Tô nằm viện, anh cũng phải chạy đến tận nơi, quả thực là hết cách phân thân. Không thể không nói, thiếu cô, một mình anh quá mc cố sức.
Tư Đồ Thận đứng lên, muốn đi xuống tầng pha ly cà phê khơi dậy tinh thần, cửa phòng làm việc mở ra, lại nhìn thấy một đống “vật thể” ở trước cửa.
⬅ Trước Tiếp ➡