"Một người thích hợp với vai diễn viên phụ của phim mới của tôi, vừa nhìn thấy liền muốn chọn nười kia." Mã Viễn chuẩn bị quay bộ phim điện ảnh mới, đúng lúc đang thiếu người diễn một nhân vật đặc biệt, không phải vai chính, nhưng đất diễn cũng không tệ lắm, quan trọng hơn là, nhân vật kia ảnh hưởng tới hướng phát triển của bộ phim, đối với Mã Viễn mà nói, nhân vật ông thích nhất không phải nữ chính, mà là nữ phụ số 3.
Cho nên lúc đầu, ông kiên trì muốn mình tự chọn người cho vai này, cũng không phải nhân vật quan trọng, nên nhà đầu tư cùng tùy ý ông. Chính ông không nghĩ tới, nhanh như vậy đã tìm được người thích hợp.
Nhà sản xuất có chút kinh ngạc, "Thật sự, vậy người đâu?"
"Đi rồi."
"Ông vậy mà lại thả người này đi?"
Mã Viễn có chút bất đắc dĩ nhìn hắn, "Bạn của Chu Thịnh, đi cùng Chu Thịnh, tôi có thể sao?"
Nhà sản xuất bật cười, hiếm khi thấy vẻ mặt bực bội của Mã Viễn, vỗ vỗ vai ông an ủi, "Ông có thể thử lại, nếu là bạn gái của Chu Thịnh, liệu có ổn không?"
Nghe vậy, Mã Viễn trầm ngâm suy tư một chút, "Có thể không phải là bạn gái." Ông nghĩ đến bộ dáng bảo vệ người vừa rồi của Chu Thịnh, cho dù là bạn gái cũng không phải quan hệ bạn gái bình thường.
"Được uồi, cùng lắm tìm người khác, trong giới này, hẳn là không khó."
Mã Viễn trầm ngâm, gật gật đầu, "Đành vậy, đi vào thôi."
"Được."
Chu Thịnh cùng Đồng Bắc Bắc lên tầng cao nhất ăn cơm, cảnh vật phòng ăn ưu nhã, vừa mới đi đến cửa liền nghe được âm thanh nhẹ nhàng của violon chậm chạp truyền đến.
Hai người tìm vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, người phục vụ mang thức ăn lên liền rời đi.
Lúc này Chu Thịnh nhìn về phía Đồng Bắc Bắc, nhẹ giọng hỏi, "Vừa mới ra ngoài đi dạo?"
"Ừ, tùy tiện đi một chút."
Ánh mắt Chu Thịnh dừng trên quần áo của cô, "Mặc ít như vậy không lạnh sao?"
Bắc Bắc cúi đầu nhìn áo khoác của mình, bên trong còn mặc áo len, cũng không tính là ít.
"Không ít mà."
Sắc mặt Chu Thịnh cứng lại một chút, nhanh chóng đổi chủ đề, "Có cần mua đồ gì không?"
Bắc Bắc lắc đầu, "Không có."
Chu Thịnh "....."
Hai người nói chuyện, nháy mắt liền im lặng, chủ yếu là người nào đó không biết cách biểu đạt, còn Bắc Bắc, lại không chủ động nói chuyện.
Tuy rằng ở chung với Chu Thịnh lâu như vậy, nhưng cô cũng không tìm được cách ở chung với anh, cô cảm thấy Chu Thịnh trong trí nhớ của mình hoàn toàn khác biệt.
Ăn trưa xong, hai người liền đi xuống trung tâm thương mại mua sắm, Bắc Bắc không nghĩ muốn mua cái gì, nhưng Chu Thịnh, lại kéo cô vào một cửa hàng "Mua ít mỹ phẩm dưỡng da đi."
Bắc Bắc "???? A? Mỹ phẩm dưỡng da không phải trong nhà có rồi sao?"
Lần trước sau khi cùng Chu Thịnh mua đồ, về nhà Chu Thịnh đã tặng cho cô nguyên một bộ mỹ phẩm dưỡng da, còn có đồ trang điểm cũng chất đầy nhà, chẳng qua không có dịp nào, nên cô chưa dùng đến thôi.
"Đi học, mua một cái mới."
"A được."
Chu Thịnh một bên kêu nhân viên cửa hàng lại, nghiêm túc hỏi da của Bắc Bắc thích hợp với loại nào, mua mỹ phẩm dưỡng da xong, đồ trang điểm cũng mua, chỉ cần nhân viên cửa hàng kêu thích hợp, Chu Thịnh liền mua.
Cuối cùng, Đồng Bắc Bắc nhìn những thứ kia, có chút dở khóc dở cười.
Nhìn Chu Thịnh thanh toán, cô có chút buồn cười, cũng có chút cảm động, người đàn ông này, đối với cô thật tốt.
Bỗng nhiên, tầm mắt của Bắc Bắc dán trên cửa kính cửa hàng đối diện, một tấm poster rất lớn với đôi môi đỏ mọng. Cô nhìn chằm chằm vào hộp son môi bên cạnh, có chút động tâm.
Chu Thịnh thanh toán xong quay đầu lại, nhìn theo tầm mắt của Bắc Bắc, hơi ngẩn ra.
"Đi thôi."
"Được." Bắc Bắc thu hồi tầm mắt, liếc nhìn đồ vật trong tay anh, "Để tôi cầm một ít đi."
Chu Thịnh bật cười, "Không cần, chút đồ này tôi vẫn cầm được."