⬅ Trước Tiếp ➡
Mọi người mồm năm miệng mười nói, một chút cũng không ra dáng người lãnh đạo. Tào Nhất Minh bất đắc dĩ lắc đầu, đừng nói là phụ nữ, nhóm người giám đốc trung niên này, đều không khống chế được mà tò mò.
Tào Nhất Minh không có cách nào khác, chỉ ném xuống một câu, "Dù sao cũng là người các ông không thể đắc tội, về sau nhớ cho kỹ."
Mọi người "....."
Mưa rơi tí tách không biết tạnh khi nào, sau cơn mưa, không khí trở nên mát mẻ không ít.
Đồng Bắc Bắc chậm rãi đi tới, trong tay cầm một chiếc dù, để tránh nước mưa trên lá cây rơi xuống.
Cô men theo đường đi, trực tiếp đi tới trung tâm thương mại, Bắc Bắc đến sớm hơn Chu Thịnh, cô ngước mắt nhìn về phía trung tâm thương mại phía trước có đèn led rất lớn, đang phát quảng cáo sản phẩm.
Đột nhiên, Đồng Bắc Bắc nheo mắt, thấy người nọ có chút quen.
Cô nhìn chằm chằm rất lâu, mới nhận ra người đó là ai, nguyên chủ Đồng Bắc Bắc, có thích một nghệ sĩ minh tinh, đang nghĩ ngợi xuất thần, đột nhiên bả vai Đồng Bắc Bắc bị người khác vỗ nhẹ, cô quay đầu về người tới.
"Ông là?" Trước mắt là một người trung niên xa lạ.
Mã Viễn nhìn mặt của cô, ánh mắt sáng lên, "Tiểu thư, xin chào."
"Xin chào." Đồng Bắc Bắc không hiểu nhìn ông, "Xin hỏi ông tìm tôi có chuyện gì?"
Mà Viễn chà chà tay, không có gì kinh ngạc nhìn cô, "Tôi là Mã Viễn, là một đạo diễn điện ảnh." Ông nói, cảm thấy vô cùng hưng phấn, "Tôi muốn hỏi, cô đối với điện ảnh có hứng thú hay không?"
Đồng Bắc Bắc hơi giật mình, chưa kịp phản ứng, phía sau liền truyền tới giọng nói quen thuộc, "Cô ấy không có hứng thú."
10.
Editor 14thfebruary
Nghe thấy giọng của Chu Thịnh, Đồng Bắc Bắc quay lại nhìn anh.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Bắc Bắc nhìn chằm chằm hai mắt anh, rũ mắt che đi vẻ ảm đạm, lúc lên tiếng, giọng điệu mờ nhạt, khiến cho người khác không cảm thấy bất kỳ cảm xúc nào, "Anh đến rồi."
Chu Thịnh ừ một tiếng, đi đến bên cạnh cô, nhìn về người đàn ông đối diện Bắc Bắc, nhíu mày.
Mã Viễn kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mắt, "Chu Thịnh?"
"Ừ." Chu Thịnh gật gật đầu, "Sao ông lại ở đây?"
Đáy mắt Mã Viễn kinh ngạc, tầm mắt ông dừng trên người Chu Thịnh cùng Đồng Bắc Bắc, hai người bọn họ không có hành động thân mật nào, nhưng là người thông minh có thể nhìn ra.
"Đến đây ăn cơm."
Chu Thịnh ".... Một người?"
"Không phải, còn mấy nhà làm phim khác."
Nghe vậy, Chu Thịnh gật gật đầu, không chú ý, "Vậy chúng tôi đi trước."
Trong lúc này, Bắc Bắc không nói một câu, trong đầu cô đang thu nhập những thông tin về Mã Viễn, là một đạo diễn nổi tiếng, chỉ cần ông tham gia bộ phim nào, phòng vé ít nhất thu về được 1 tỷ, có thể nói ông là một đạo diễn có nhiều tài năng và thành tựu, các tác phẩm của ông đều được mọi người yêu thích.
Mã Viễn nhìn hai người phải đi, vội vàng lên tiếng, "Từ từ đã."
Chu Thịnh dừng chân, quay đầu nhướng mày liếc ông, "Còn có chuyện gì?" Giọng điệu không kiên nhẫn.
Mã Viễn nhìn thấy ánh mắt như muốn giết mình của Chu Thịnh, vẫn kiên trì nhìn về phía Đồng Bắc Bắc, "Vị tiểu thư này cô thật sự không muốn đóng phim điện ảnh sao?"
Đồng Bắc Bắc hơi giật mình, nhoẻn miện cười, "Tạm thời không có."
Chu Thịnh một bên cười nhạo, ghét bỏ nhìn Mã Viễn, "Nghe thấy chưa?"
Mã Viễn "....."
Cuối cùng ông chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn bóng dáng đi xa của hai người, yên lặng thở dài.
"Ông làm sao mà lại thở dài?" Nhà sản xuất phim vỗ vỗ bả vai Mã Viễn, có chút buồn cười, tại sao lại nghe thấy được tiếng thở dài của ông ấy.
Mã Viễn liếc người mới tới, "Tôi vừa thấy được một hạt giống tốt."
"Như thế nào?"
⬅ Trước Tiếp ➡