⬅ Trước Tiếp ➡
"Không có." Chu Thịnh duỗi tay vuốt mái tóc tóc mềm mại của cô, vừa mới tháo tóc giả ra, nên bây giờ tóc cô có chút lộn xộn.
"Đi ra ngoài ăn cơm trưa, ăn xong anh mới đi."
Bắc Bắc a một tiếng, "Anh muốn ở đây ăn cơm trưa?"
Chu Thịnh bật cười, cong môi trêu cô "Không được sao?"
"Không phải...." Bắc Bắc nghẹn nghẹn, bất dắc dĩ nói "Tất nhiên là được."
Chỉ là Mã Viễn, ông ấy không quá thích tiếp xúc nhiều với nhà đầu tư.
Hai người một trước một sau đi ra, vừa ra ngoài Bắc Bắc tranh thủ đi toilet một tí, lúc ra cô nhìn thấy có mấy nhân viên mặc quần áo xa lạ, đang mang đồ xuống xe.
Bắc Bắc chưa nhìn rõ là cái gì, đã nghe thấy những âm thanh trong đoàn phim.
"A a a a a Chu tổng mời chúng ta ăn lẩụ"
"Trời ơi, chỉ có trời mới biết tôi muốn ăn lẩu đến nhường nào."
"Mẹ ơi, con yêu Chu tổng, cảm ơn Chu tổng đã giải quyết vấn đề này, tôi ăn cơm hộp của đoàn phim đến phát ngán rồi."
"A a a a a a a tôi rất thích."
Triệu Manh Manh nhìn thấy Bắc Bắc đứng đó không xa, lớn tiếng kêu "Bắc Bắc mau đến đây, trưa nay chúng ta sẽ ăn lẩụ"
Bắc Bắc "...." Cô còn chưa trả lời, liền nghe thấy người đại diện đứng bên cạnh Triệu Manh Manh gõ gõ đầu cô ấy, nghiến răng nghiến lợi nhắc nhở "Em chỉ có thể ăn rau "
Triệu Manh Manh "Hả? Không phải chứ?"
Người đại diện hừ lạnh "Mấy ngày này, em đã tăng 1.5kg."
Chớp mắt, cả người Manh Manh đều mất hứng.
"Nhưng em rất muốn ăn." Cô còn muốn vùng vẫy một chút, nhưng khi đối diện với ánh mắt của người đại diện, nháy mắt Triệu Manh Manh liền im lặng.
Bắc Bắc nhìn, bật cười "Em kéo chị đi."
Cô kéo Triệu Manh Manh đến bên cạnh mình "Đi một chút, hai chúng ta ăn rau cũng không có việc."
Triệu Manh Manh tủi thân nhìn cô "Chị có việc nha."
Nhìn vẻ mặt của cô ấy, nháy mắt Bắc Bắc không biết an ủi như thế nào.
Cũng may Mã Viễn giải cứu kịp thời, kêu tên Bắc Bắc và Triệu Manh Manh "Hai cô đến đây ăn cơm."
Bắc Bắc "...." Cô liếc nhìn Chu Thịnh mỉm cười, gật đầu bất dắc dĩ "Vâng."
Mà Manh Manh, bởi vì không còn bị người đại diện nhìn, phấn khích chạy qua đó.
Người đại diện có chút bất đắc dĩ, nhìn bóng dáng của nghệ sĩ nhà mình, hai lời cũng không dám nói nhiều, bên kia đều là những người có tên tuổi, cô ta không thể trêu vào, chỉ có thể chờ Triệu Manh Manh ăn xong bữa này, nghiêm cấm cô ấy sắp tới không được đụng đến đồ ăn vặt.
Bắc Bắc nhìn người đại diện cười cười, đi qua bên kia.
Lúc cô đến đó, chỉ còn một ghế trống bên cạnh Chu Thịnh, như cố ý để lại cho cô, Mã Viễn mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim chỉ chỉ "Bắc Bắc cô ngồi đó đi, giới thiệu với cô một chút, bên cạnh là Chu tổng của Chu thị, cũng là nhà đầu tư của bộ phim này, vị này là Ngô tổng....." Mã Viễn là một đạo diễn rất có trách nhiệm, đem Triệu Manh Manh còn có Bắc Bắc, giới thiệu nghiêm túc cho các nhà đầu tư.
Manh Manh đối với mấy người này rất quen thuộc, vì vậy cũng chỉ chào hỏi mà thôi.
Mà Bắc Bắc, chỉ có thể kiên trì, chào hỏi từng người một.
Chu Thịnh cười như không cười nhìn cô, nói câu nhận xét "Kỹ năng diễn xuất không tệ."

⬅ Trước Tiếp ➡