⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc cùng Chu Thịnh hôn nhau, không hiểu sao có chút lo lắng, nghe những âm thanh sột soạt bên ngoài truyền đến, ngón tay cô nắm chặt áo Chu Thịnh.
Có chút lo lắng và sợ hãi.
Cô sợ có người đột ngột đi vào thì phải làm sao bây giờ, cô cũng lo lắng.... Cửa không khóa, bỗng nhiên cửa bị đẩy ra thì làm sao đây.
Chu Thịnh cảm nhận được sợ lo lắng của cô, có chút bất đắc dĩ, hôn hôn khóe miệng Bắc Bắc, trêu chọc cô "Bắc Bắc, em lo lắng cái gì?"
Bắc Bắc lắc đầu, cô chỉ tay vào cửa "Lúc nãy anh không khóa cửa, lỡ như có người vào được thì sao?"
Chu Thịnh nhướng mày, cong cong môi, cố ý nói "Vậy bây giờ anh đi khóa cửa."
"Đừng." Bắc Bắc vội vàng giữ chặt anh, nhìn Chu Thịnh lắc đầu "Không được khóa."
Nếu khóa cửa, mấy người bên ngoài không phải sẽ biết được bọn họ đang làm cái gì bên trong sao, cho dù Bắc Bắc và Chu Thịnh không làm gì, nhưng chỉ cần khóa cửa, cô cũng có thể biết được được suy nghĩ của mấy người bên ngoài.
Lá gan của Bắc Bắc không nhỏ, chẳng qua chuyện này làm cô có chút sợ hãi.
Chu Thịnh dở khóc dở cười nhìn cô "Vậy bây giờ khóa hay không khóa?"
Bắc Bắc nghẹn nghẹn, trừng mắt nhìn anh "Không khóa."
Cô suy nghĩ, thấp giọng nói "Ngồi xuống đi." Cô cũng sẽ không lo lắng nếu như bọn họ không làm những chuyện thân mật này.
Nghe vậy, Chu Thịnh cười nhạo liếc Bắc Bắc, nhìn thấu suy nghĩ của cô, chẳng qua bây giờ Chu Thịnh đang vui, nên cũng tùy ý cô.
"Được."
Hai người ngồi trong phòng nghỉ, lúc này Bắc Bắc mới nghiêm túc nhìn Chu Thịnh, hỏi "Anh đến đây làm gì."
"Nhớ em, nên đến đây."
Bắc Bắc ".... Vậy tại sao buổi sáng anh không nói với em?"
Rõ ràng có rất nhiều thời gian, cũng có cơ hội để nói không phải sao.
Chu Thịnh cười, vươn tay nắm cằm Bắc Bắc, nói "Muốn cho em một bất ngờ."
Bắc Bắc "...." Trong lòng cô không ngừng phỉ nhổ, bất ngờ thì không có, ngược lại khiếp sợ nhiều hơn.
Chu Thịnh bật cười, chạm vào khuôn mặt mềm mại của cô, cảm thấy rất tốt, không muốn rời đi.
"Lúc nãy treo trên dây thép, có sợ không?"
"Không sợ." Bắc Bắc nhìn anh "Rất vui nha, đây là lần đầu tiên em treo trên dây thép."
Chu Thịnh "....." Nhìn khuôn mặt vui vẻ của cô, một câu "chúng ta không cần diễn nữa" tới bên miệng, như thế nào cũng không nói ra được.
Anh mỉm cười "Vui vẻ là được rồi."
Bắc Bắc ừ ừ hai tiếng, nhìn anh "Vậy buổi chiều anh phải đi sao?"
"Ừ, phải về công ty."
Nghe vậy, Bắc Bắc nhíu mày nhìn anh "Vậy mà anh còn... đến đây."
Chu Thịnh nhìn chằm chằm Bắc Bắc cười, cũng không giải thích.
Vì sao đến đây, chính Chu Thịnh cũng không rõ, nhưng điều duy nhất anh biết, đó là muốn được gặp cô, thuận tiện tìm hiểu một chút, tại sao Bắc Bắc lại yêu thích nghề này.
Lúc trước, Chu thị cũng đã từng đầu tư rất nhiều bộ phim điện ảnh, chẳng qua nhưng chuyện đó, Chu Thịnh chưa từng hỏi đến, không quan tâm, cũng hoàn toàn không để ý, chỉ cần báo cáo lại là được.
Nhưng lần này, sở dĩ đến đây, là bởi vì Bắc Bắc.
Anh muốn hiểu nhiều hơn, về vợ của anh. Cho nên anh mới bớt thời gian để đến đây.
Bắc Bắc ngước mắt, đối diện ánh mắt của Chu Thịnh, chỉ nhìn một cái rồi nhanh chóng dời đi.
Cô thở dài, thấp giọng nói "Có phải rất mệt không?"

⬅ Trước Tiếp ➡