Đạo diễn Mã cười nhìn mấy diễn viên ở bên cạnh "Vất vả rồi."
Mọi người nhanh chóng đáp lời "Không vất vả, không vất vả."
"Nên như thế. Đạo diễn Mã khách sáo rồi."
"Kịch bản xứng đáng để chúng ta vất vả. Huống chi đạo diễn Mã là một đạo diễn giỏi như thế, quay phim sướng lắm."
Mọi người cười vui vẻ, hòa đồng, nói chuyện với nhaụ Khi quay bộ phim này, tinh thần của mọi người đều hết sức mệt mỏi nhưng cũng rấthưởng thụ. Kịch bản của đạo diễn Mã không thể không nói là rấthay.
Sau khi từ phim trường về quay, Bắc Bắc không sắp xếp bất cứ công việc nào nữa. Vì vậy trước tiên, cô sẽ nằm ở nhà ba ngày liền, không ra ngoài, cũng không cho phép Chu Thịnh dẫn mình đi chơi bời gì nữa, chỉ ăn, ngủ, xem tivi, nghỉ ngơi. Cô cứ sống như vậy ba ngày, mới xem như là khôi phụclại tinh thần.
Chu Thịnh vừa mở cửa liền ngửi thấy hương thơ๓ của thức ăn, anh cau mày, hơi bất ngờ đi về phía nhà ßếp nhìn, nói lớn "Vợ ơi, anh về rồi."
Bắc Bắc từ tɾong nhà ßếp thò đầu ra, nhìn Chu Thịnh gật đầu "Anh về rồi à. Vậy đi rửa tay đi, cơm sắp xong rồi."
"Ừm."
Chu Thịnh để đồ tɾong tay xuống rồi đi rửa tay. Chu Thịnh rửa tay đi ra thì đi thẳng vào tɾong nhà ßếp, ôm lấy Bắc Bắc từ đằng sau, cọ cọ rồi hỏi "Khỏe chưa?"
Bắc Bắc gật đầu "Tạm được."
Chu Thịnh cười, khẽ nói "Ba ngày, sức lực đã hồi phụclại rồi."
Bắc Bắc cong môi cười, quay đầu nhìn Chu Thịnh cảm thán "Đúng thế. Cũng xem như có sức lực rồi." Cô trải qua ba ngày này như một kẻ làm biếng.
Chu Thịnh nhìn đồ ăn Bắc Bắc làm "Anh mang ra trước."
"Vâng."
Chu Thịnh bê đồ ăn ra ngoài. Sau khi hai người ăn tối xong, Chu Thịnh nằm trên sofa xem tivi cùng Bắc Bắc, tuy nhiên cuối cùng hai người không biết trên tivi rốt cuộc đang chiếu cái gì.
Thân mật từ trên sofa đến giường, ngày hôm sau tỉnh dậy, Bắc Bắc vẫn không viết tivi tắt từ khi nào.
Khi Bắc Bắc tỉnh dậy thì Chu Thịnh đã không còn ở tɾong phòng. Bắc Bắc nhìn xung quanh một lượt, cau mày, chẳng trách lúc ăn tối Chu Thịnh hỏi mình có thật sự khỏe lại chưa.
Lúc đó Bắc Bắc vẫn không hiểu Chu Thịnh rốt cuộc có ý gì, rấtthành thật trả lời mình đã khỏe rồi, kết quả . . . . . . . . . . . . . thành ra thế này đây.
Vặn vẹo cái e0 đau nhức, Bắc Bắc vất vả trèo khỏi giường, đi vào nhà vệ sinh.
Mấy ngày tiếp the0, Bắc Bắc cứ trải qua chuỗi ngày phóng đãng như thế.
Cho đến khi Bắc Bắc quay về trường mới coi như được giải phóng.
Ngày Bắc Bắc quay về trường, thời tiết cũng khá tốt. Đầu mùa xuân, gió hiu hiu thổi, khiến con người ta cảm giác vô cùng ấm áp.
Cô vừa đến trường, đám Tiểu Ngư đã ra đón cô . . . . . . . . . . . . lấy quà.
Bắc Bắc buồn cười, đưa quà tɾong tay cho ba cô nàng, rồi gật đầu nói "Xem ra các cậu đều không nhớ tớ mà là nhớ quà của tớ."
Tiểu Ngư bóc quà ra, thành thật khai báo "Bây giờ cậu mới biết à. Bọn tớ lúc nào chẳng thế."
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . Đau lòng quá."
Tiểu Ngư cười "Đừng đau lòng. Cậu mau mau xem mấy cái giáo viên gửi đi, rồi còn phải nộp bài tập nữa."
"Ừm."
Bắc Bắc gật đầu, mở máy tính của mình lên, đăng nhập vào tài khoản xem tài liệu giáo viên gửi.
Còn về ba cô gái kia đang chìm đắm tɾong thế giới quà tặng, không thể tự kiềm chế được.