⬅ Trước Tiếp ➡
Đây là sự thật. Khi diễn cảnh tình cảm với Lê Tiêu thì cô rấtkhó nhập vai, cảm giác phải quay vài lần thì mới có thể nhập vai được. Mặc dù Mã Viễn biết nhưng cũng không nói cô cái gì, dù sao suy nghĩ của Bắc Bắc, ông cũng hiểu được.
Trầm lặng một lúc, Bắc Bắc gật đầu nói "Xin lỗi."
Lê Tiêu nở nụ cười nhạt nhìn Bắc Bắc "Mặc dù tôi có chút cảm giác với em nhưng đó là chuyện đã qua rồi. Vì vậy, đóng phim với tôi, em không cần phải áp lực tâm ý, hãy làm giống với những diễn viên khác là được." Ngừng lại, Lê Tiêu nói thêm "Tôi cũng không phải kiểu người đi phá hoại tình cảm của người khác."
Nghe vậy, Bắc Bắc hơi áy náy nhìn anh ta cười "Em không có ý đó."
Cô chỉ sợ Chu Thịnh giận mà thôi.
Lê Tiêu gật đầu "Thật ra tổng giám đốc Chu cũng không giận, con người anh ta tôi cũng biết chút ít. Em không cần phải áp lực, tôi đối với em đã không còn gì rồi."
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . . . . . . . ."
Cô ho một tiếng, vội vàng gật đầu "Vâng."
Hai người bỏ qua vấn đề này. Một lúc sau, Bắc Bắc đi tìm Chu Thịnh. Hai người về phòng nghỉ của Bắc Bắc, vừa vào phòng anh đã ôm hôn cô, hôn một lúc với buông cô ra.
"Vừa rồi nói chuyện gì với Lê Tiêu thế?"
Bắc Bắc kể lại chuyện lúc nãy nói với Lê Tiêu cho Chu Thịnh nghe, rồi cười hỏi "Có thật là anh không giận không?"
Chu Thịnh mím môi, gật đầu "Không giận."
Anh có thể nhìn ra Lê Tiêu không có ý gì khác với Bắc Bắc, mà Bắc Bắc đối với Lê Tiêu . . . . . . . . . . . . .từ đầu đến đuôi đều không có ý khác. Chẳng qua là Chu Thịnh hơi kiêu ngạo thôi, mặc dù biết nhưng cũng không thích Bắc Bắc ở cạnh Lê Tiêu, dù sao . . . . . . . . . . . đó cũng từng là tình địch.
Bắc Bắc cạn lời nhìn anh, vỗ đầu anh và nói "Vậy sau này không được phép tùy tiện tức giận nữa, biết chưa?"
"Ừm."
"Em và Lê Tiêu chẳng có chuyện gì cả."
"Được."
Chu Thịnh cúi đầu nhìn vợ "Vậy em sau này cũng không thể trước mặt anh nói về anh ta nữa."
Bắc Bắc bó tay, nhìn chằm chằm Chu Thịnh rấtlâu, mới đồng ý với cái người đàn ông tình hơi trẻ con này.
Hai người ở phòng nghỉ ċһán chê một lúc, cho đến khi Trần Tĩnh gọi Bắc Bắc thì mới đi ra, nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục quay, tinh thần tốt lên rấtnhiềụ
Mã Viễn rấthài lòng với biểu hiện của Bắc Bắc. Cho nên mỗi lần Chu Thịnh đến thăm Bắc Bắc, cô không xin nghỉ thì Mã Viễn cũng chủ động điều chỉnh lại các phân cảnh của cô, ít nhất cho cô hai tiếng nghỉ ngơi.
Hôm nay cũng như vậy, đạo diễn Mã rấtrộng lượng cho Bắc Bắc nghỉ.
"Đạo diễn Mã, cảm ơn chú."
Mã viễn ừ hứ lên tiếng "Nhanh đi đi. Chú không muốn đôi vợ chồng các cháu ở lại đây ảnh hưởng đến tâm trạng của các diễn viên khác."
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . . Vâng ạ. Đi ngay đây ạ."
Cô cười, kéo Chu Thịnh nhanh chóng rời khỏi phim trường, đến thế giới riêng của hai người.
Những ngày ở phim trường đối với Bắc Bắc mà nói chắc chắn là những ngày trôi qua nhanh nhất.
Hằng ngày quay phim, mệt mỏi đến tê liệt, sau đó đi ngủ, ngủ dậy thì lại tiếp tục đến phim trường quay phim. Chuỗi ngày lặp đi lặp lại như thế, đối với cô mà nói thật sự là vui vẻ. Cô enioy tất cả niềm yêu thích khi đóng phim, cho dù là mệt cũng rấtxứng đáng.
Buổi tối ngày thông báo đóng máy, Bắc Bắc thở dài một hơi, cuối cùng cũng kết thúc.

⬅ Trước Tiếp ➡