“Xem chứ, em muốn quay phim, tất nhiên anh cũng phải hiểu biết một chút.” Chu Thịnh cố ý dừng lại, liếc nhìn Bắc Bắc một cái “Miễn cho vợ lừa gạt anh, quay cảnh diễn thân mật.”
Bắc Bắc câm nín nhìn anh “Không phải lúc trước anh nói không để ý sao.”
Chu Thịnh lầm bầm, vô cùng ngạo kiều “Bây giờ anh để ý.”
Bắc Bắc “….Được được, có rấtít cảnh thân mật, cùng lắm chỉ ôm mấy cái thôi.”
Chu Thịnh trừng mắt với cô “Ôm mà không tính sao ” Chu Thịnh giả bộ tức giận, anh xem qua kịch bản có rấtnhiều cảnh ôm, bởi vì nhân vật Lộ Tình không có cảm giác an toàn, hơn nữa ban đầu còn ghét rấtnhiều thứ, đặc biệt là những chuyện thân mật. Vì vậy Tần Trấn ôm cô rấtnhiều, tiếp cho cô thêm dũng khí và sức ma͙nh.
Bắc Bắc im lặng, nhìn Chu Thịnh hỏi “Rồi rồi, ôm cũng là thân mật.” Cô mỉm cười tủm tỉm nhìn anh “Nhưng mà vẫn tốt hơn hôn môi, đúng không??”
Chu Thịnh “….” Anh trầm mặc một lát, ai oán tủi thân nhìn Bắc Bắc “Vợ, em thắng.”
Bắc Bắc bật cười, ôm lấy Chu Thịnh “Chỉ là đóng phim thôi, yên tâm đi, em yêu anh nhất.”
Chu Thịnh “….” Nghĩ đến hành động của bản thânh, anh cũng cảm thấy rấtbuồn cười, Chu Thịnh ôm lấy cô, tay đặt lên cổ cô, cúi đầu hôn lên khóe môi Bắc Bắc “Anh biết, chỉ là trêu em thôi.”
Tuy rằng anh sẽ ghen và không thích lắm, nhưng mấy chuyện này Chu Thịnh sẽ không chủ động nói ra, cũng không muốn gây áp lực cho Bắc Bắc, anh biết Bắc Bắc thích nhất là đóng phim, cho nên những chuyện này Chu Thịnh sẽ không khiến cô cảm thấy áp lực, chỉ là muốn cho cô yên tâm đóng phim.
Lỡ như cô không thích thì sao, chỉ cần cô vui vẻ là được, Chu Thịnh chỉ có thể thuyết phụcmình không được ċһán ghét.
Hai người anh anh em em một hồi, trợ lý Tào bỗng nhiên hô to “Chu tổng, có đïện thoại.”
Chu Thịnh khựng lại, buông Bắc Bắc ra “Có người đến.”
Nháy mắt hai người tách ra, Bắc Bắc ngồi xuống cái ghế gần đấy nghỉ ngơi, còn Chu Thịnh sắc mặt như cũ đút tay vào tɾong túi, nói ra ngoài cửa với Tào Nhất Minh “Đưa đïện thoại lại đây.”
Lúc Tống đạo đến, đã nghe thấy đoạn đối thoại giữa hai người họ.
“Sao Chu tổng lại đến đây?”
Chu Thịnh gật đầu, nghiêm trang nói “Ánh nắng ở đây không tồi, từ đây có thể thấy được phong cảnh không tệ.”
Tống đạo mỉm cười “Đúng vậy, mấy năm nay thành phố T phát triển rấttốt.”
“Ừ.”
Tống đạo nói xòn, thấy Bắc Bắc đang nằm ngủ cách đó không xa, nói thầm “Sao Bắc Bắc lại ngủ ở đây rồi, chẳng lẽ tối qua ngủ không ngon à?”
Ông ấy khẽ gọi “Bắc Bắc.”
Bắc Bắc khẽ giật mình, ngẩng khuôn mặt còn ngái ngủ lên, mơ hồ nhìn Tống đạo, vội vàng nói “Tống đạo, sao ông lại đến đây.”
“Sao cô lại nghỉ ngơi ở đây, bởi vậy tôi mới nói sao đến giờ cơm mà lại không thấy cô ở đâụ”
Bắc Bắc cười tủm tỉm “Dạ, tôi hơi buồn ngủ nên nghỉ ngơi một chút.”
“Bây giờ ổn chưa?”
“Ổn rồi ạ.”
Tống đạo gật đầu “Ừ, vậy cô đi trang điểm đi.” Khẽ dừng lại, Tống đạo nhìn Chu Thịnh bên cạnh hỏi “Chu tổng, nếu không cậu cũng đi trang điểm tí đi? Như vậy lên hình sẽ đẹp hơn, chỉ làm đơn giản thôi.”
Chu Thịnh gật đầu “Ok.”