⬅ Trước Tiếp ➡
Mọi người ồ lên, vô cùng ngạc nhiên hỏi Tống đạo “Sếp tổng đó không phải là ông chủ của Lộ Tình sao?” Trong kịch bản, người đàn ông chỉ xuấthiện một lần khuyên Lộ Tình chính là ông chủ của cô ấy, mà hiện thực… Chu Thịnh cũng là ông chủ của Bắc Bắc.
Tộng đạo cười he he “Đúng vậy, lúc trước tôi còn không biết nên mời ai làm khách mời, nếu Chu tổng đã nói vậy thì cứ để cho Cu tổng làm đi, mọi người vất vả rồi, cố gắng xong tɾong hai tiếng nhé.”
“Không vất vả.”
Có người hỏi “Sao Chu tổng lại đồng ý làm khách mời ha?”
Tống đạo nhướng mày “Vậy lát nữa cô hỏi Chu tổng đi.”
Nhắc tào tháo là tào tháo tới, Tống đạo vừa dứt lời, Chu Thịnh và trợ lý của mình đã đến, bên cạnh còn có trợ lý của Tống đạo, phía sau… là nhân viên đưa cơm.
Tống đạo chà một tiếng, nói với mọi người “Chu tổng mời mọi người ăn cơm nè.”
Bắc Bắc im lặng, lặng lẽ đi về bên cạnh Trần Tĩnh.
“Chuyện gì vậy?”
Bắc Bắc lắc đầu “Em cũng không biết đâụ” Không phải người này nói chỉ đến xem cô một chút thôi sai, sao giờ còn tới làm khách mời….. Nhân vật khách mời đó còn phải diễn với cô nữa.
Nghĩ đến cảnh đóng phim với Chu Thịnh, da đầu Bắc Bắc tê dại không tiếp nhận được.
Quá đột ngột.
Trần Tĩnh nhìn vẻ mặt của cô, bất lực vỗ bả vai cô nói “Qua đó đi, Chu tổng nhà em vẫn luôn nhìn sang đây, chắc là nhớ em rồi.”
Bắc Bắc “Không đến mức đó chứ, sáng nay mới gặp mà.”
Trần Tĩnh ồ một tiếng, liếc cô “Vậy là em không hiểu biết đàn ông rồi.”
Bắc Bắc không hiểu biết đàn ông yên lặng câm miệng.
Buổi trưa nắng nóng gay gắt chiếu xuống mắt đất.
Ăn trưa xong, Bắc Bắc đi đến cửa sổ sát đất đi đi lại lại cho tiêu cơm.
Cô ngước mắt nhìn ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ, vươn tay che đi ánh nắng khiến Chu Thịnh ở bên cạnh bật cười “Đang phơi nắng hả?”
Bắc Bắc cả kinh, quay đầu nhìn anh “Sao anh lại ở đây?” Cô thấp thỏm nhìn về phía sau “Người của đoàn phim vẫn ở đây.”
Chu Thịnh nhướng mày “Đi ăn cơm hết rồi, đừng sợ.”
Bắc Bắc trầm mặc một hồi, lặng lẽ xê dịch buóc chân, nhích lại gần Chu Thịnh “Em đến gần anh một chút chắc cũng không ai thấy đâu he.”
Chu Thịnh cười nhẹ, nhìn cô gái đáng yêu trước mặt, “Tất nhiên là không rồi.”
Trợ lý Tào đang canh gác bên đó, sao có thể bị nhìn thấy được.
Bắc Bắc mỉm cười, đầu tựa lên vai Chu Thịnh, nhỏ nhẹ nói “Tốt quá.”
“Sao vậy?” Chu Thịnh cúi xuống nhìn cô “Nhớ anh à?”
“Nhớ.” Bắc Bắc nhìn cây cối ngoài cửa sổ, nói “Em còn nghĩ anh sẽ không đến.” Buổi sáng Chu Thịnh nói qua, Bắc Bắc vẫn luôn chờ anh, nhưng đến 10 giờ cũng không thấy bóng người, cô còn tưởng rằng Chu Thịnh có việc đột xuấtkhông đến được.
Chu Thịnh mỉm cười, xoa đầu Bắc Bắc “Sao lại thế được, anh đã đồng ý với em nên nhất định sẽ đến.”
“Tống đạo thuyết phụcanh đến làm khách mời hả?”
“Tự anh hỏi.”
“Nói như thế nào?” Bắc Bắc nghi ngờ nhìn anh “Không đúng, sao anh lại biết có nhân vật này?”
Chu Thịnh buồn cười nhìn cô “Kịch bản em vứt lung tung, anh ở nhà sao lại không thấy được.”
Bắc Bắc “…” Cô khẽ giật mình, nhìn Chu Thịnh nói “Em nghĩ rằng anh không có thời gian xem kịch bản của em.”

⬅ Trước Tiếp ➡