Nhìn bản thân tɾong gương, bỗng nhiên Bắc Bắc la lên, quầng thâm mắt… Còn có đôi sưng vù
Tiếng hét này đã khiến Chu Thịnh thức dậy, anh vội vàng đứng dậy nhìn vào tɾong phòng tắm, khẽ gọi “Vợ ơi?”
Bắc Bắc ừ một tiếng, ló đầu ra “Em đây.”
Chu Thịnh gật đầu, từ trên giường đi xuống đến chỗ Bắc Bắc vươn tay ôm lấy cô, dụi đầu vào cổ cô, giọng nói khàn khàn buổi sáng vang lên tai cô “Vừa mới hét gì vậy?”
Bắc Bắc dừng một chút, nhỏ giọng nói “Sao mắt em lại sưng lên vậy?”
Chu Thịnh sửng sốt, ngạc nhiên nhìn cô “Có nhớ sao hôm qua anh đến đây không?”
Vẻ mặt Bắc Bắc mê mang nhìn anh, lắc đầu “Không nhớ rõ.”
Chu Thịnh “…”
“Vậy em còn nhớ cái gì?”
Bắc Bắc híp mắt cố gắng nhớ lại ngày hôm qua…. Ăn cơm uống rượu… Sau đó cô say thì phải, còn không chịu ngồi xe về khách sạn… Rồi, không còn nhớ nữa.
“Uống say…” Nói đến đây, khí thế trên người Bắc Bắc yếu đi không ít.”
Chu Thịnh cong môi nhìn cô “Còn nhớ chuyện mình uống say à?”
“Dạ.” Bắc Bắc vùi đầu xuống, rấtxấu hổ “Thực ra em uống ít lắm.”
“Mấy ly?”
Bắc Bắc suy nghĩ, giơ ngón tay lên trước mặt Chu Thịnh “Năm ly.”
Chu Thịnh hắng giọng, nhéo lỗ tai cô như là trừng phạt nói “Chỉ nhớ mình uống say thôi à, những chuyện sau đó quên hết rồi?”
Bắc Bắc gật đầu “Đúng vậy.”
Chuyện cô uống rượu là chuyện nhỏ, cũng không phải là lần đầu xảy ra. Chu Thịnh cảm thấy rấtmay mắn, may mắn cô không nhớ chuyện gì, ít nhất như vậy sẽ khiến Bắc Bắc không khó chịụ
Chu Thịnh dừng lại, đưa tay xoa đầu tóc lộn xộn của cô “Để anh đi lấy đá đắp mắt cho em.”
“Vâng.”
Vừa đắp cho Bắc Bắc vừa hỏi “Hôm nay có quay phim không?”
“Có, lát nữa phải đến phim trường.”
Chu Thịnh khẽ ừ “Cảnh quay có nặng̝ không, hôm qua quay thế nào?”
“Khá tốt, em biểu hiện không tệ, nhưng mà cảnh hôm nay thì hơi khó á.”
Chu Thịnh im lặng nghe cô nói, thỉnh thoảng sẽ nói một hai câu, rồi để cô nói tiếp. Giọng nói Bắc Bắc hơi khàn, chắc là hậu quả của việc uống rượụ
“Đầu còn đau không?”
Bắc Bắc ừ ừ hai tiếng “Hơi hơi, đúng rồi sao anh tìm được phòng của em.”
“Anh gọi cho Trần Tĩnh.”
Bắc Bắc lấy đá ra, nhìn Chu Thịnh hỏi “Sao anh lại qua đây, không phải em mới đi hôm trước à, lúc em đi anh nói một tuần tới cũng không rảnh mà.”
Chu Thịnh nhướng mày, nhéo mũi cô “Ở đây có một cô nhóc say rượu, sao anh lại không qua được chứ.”
Bắc Bắc ”…. Cho nên anh chưa qua mà cũng biết em uống say hả?”
“Ừ, anh gọi đïện cho em, Trần Tĩnh nghe máy rồi nói em uống say.”
Bắc Bắc “….” Bỗng nhiên cô duỗi tay ôm Chu Thịnh, nhỏ nhẹ nói “Cảm ơn anh, chồng em vất vả rồi.”
Chu Thịnh cười, ý vị thâm trường nhìn Bắc Bắc “Không sao, anh sẽ đòi lại đầy đủ.”
Bắc Bắc “….”
Cô hắng giọng, nhìn đồng hồ nói “Vây hôm nay anh làm gì? Có muốn quay về không?”
“Buổi tối rồi về, anh ở đây với em một ngày.”
Bắc Bắc chớp mắt, kinh ngạc nhìn anh “Ở như thế nào?”
“Phim trường.” Chu Thịnh nói không do dự.
Bắc Bắc sửng sốt, nhướng mày nhìn anh “Lát nữa anh đến phim trường cùng em á?”
“Không phải.” Chu Thịnh nói “Không đi với em, anh tự đi, em đi trước đi, lát nữa anh sẽ đến saụ”
“Vậy anh không ăn sáng cùng em hả?”
Chu Thịnh nhìn cô “Muốn ăn sáng cùng anh à? Không sợ bị lộ sao?”