Trần Tĩnh trả lời “Vâng Chu tổng, nào anh đến thì gọi cho tôi.”
“Ừ, cảm ơn.”
“Không có gì.”
Cúp đïện thoại, Trần Tĩnh mới quay đầu nhìn Bắc Bắc, lúc này Bắc Bắc đã chui vào chăn ngủ mất rồi, chỉ lộ ra khuôn mặt trắng nõn, thoáng nhìn có vẻ điềm tĩnh thoải mái.
Sau khi nhìn xong, Trần Tĩnh cầm đïện thoại cô bật chế độ im lặng rồi đặt trên tủ đầu giường, yên lặng rời đi.
Bắc Bắc mơ thấy một giấc mơ rấtloạn, tɾong giấc mơ có người quen ở kiếp trước, cũng có người quen ở kiếp này, loạn đến mức cô không thể hình dung được, nói tóm lại cô cảm thấy rấtmệt mỏi.
Giấc mơ này rấtmệt, sống ở hai kiếp, Bắc Bắc đều là một người cô đơn.
Cô rấtmuốn khóc, cảm thấy thật chua xót, tại sao người khác có cha có mẹ, có gia đình hạnh phúc, mà đến phiên cô lại không có, chỉ có một mình sống lẻ loi trên đời, một chút cô cũng không muốn tiếp tục cuộc sống một mình này, cuộc sống quá gian khổ và mệt mỏi, cô muốn kết thúc sinh mệnh của mình, muốn rời đi.
…..
Giấc đi lặp lại.
Chu Thịnh rũ mắt, nhìn những giọt nước mắt rơi từ khóe mắt cô, vươn tay lau sach sẽ. Một lúc sau, Bắc Bắc bỗng hét lên, muốn tỉnh lại nhưng không được.
Có người gọi tên cô, cô lắc đầu nghe, muốn mở mắt.
Nhưng vẫn như cũ.
“Bắc Bắc.”
“Vợ ơi.”
Chu Thịnh ôm cô, nhẹ nhàng vỗ về, “Anh ở đây, đừng sợ.”
Không biết dỗ bao lâu Bắc Bắc mới mở mắt ra, đột nhiên thấy người xuấthiện ở chỗ này, cô ngơ ngẩn nhìn Chu Thịnh, không biết nhìn bao lâu, Bắc Bắc mới đưa tay sờ mặt anh, kinh ngạc hỏi “Vẫn đang mơ sao?”
Chu Thịnh nắm tay cô, áp vào má mình, cúi đầu xoa lòng bàn tay cô “Không đâu, anh đây.”
Bắc Bắc dừng một chút, bỗng nhiên vươn tay ôm lấy cổ Chu Thịnh, ôm anh thật chặt “Chu Thịnh, vừa nãy em mới nằm mơ.”
“Anh biết, đừng khóc.” Chu Thịnh nhẹ nhàng ôm lấy cô dỗ dành “Anh ở đây.”
Bắc Bắc khóc lóc, như muốn kể hết mọi chuyện tɾong mơ cho anh nghe “Em rấtsợ.”
Chu Thịnh khẽ ừ, xoa tóc cô, nhẹ nhàng nói chuyện “Anh biết, không sợ nữa nhé, anh đây rồi, chồng em ở đây.”
Bắc Bắc dạ dạ trả lời, ôm lấy tay anh không muốn buông ra.
Chu Thịnh ôm cô, khẽ dỗ dành, cho đến khi Bắc Bắc ngủ lại lần nữa, Chu Thịnh mới lặng lẽ lấy tay cô ra, vào phòng tắm tìm khăn ướt lau nước mắt cho cô. Lúc này Bắc Bắc mới ngủ thoải mái.
Trong phòng cũng không quá sáng nên Chu Thịnh bật đèn ngủ lên, ngắn nhìn gương mặt khi ngủ của cô thật lâu, mới đứng đậy đi vào phòng tắm.
Tắm rửa sach sẽ xong xuôi, Chu Thịnh ôm người vào lòng, đi ngủ.
Sáng hôm sau, Bắc Bắc bị nóng làm cho tỉnh.
Bên người như có cái lò sưởi vậy, một luồng nhiệt cứ truyền vào người cô không ngừng, cô cảm thấy rấtnóng, vươn tay đẩy người trước mặt ra nhưng không có tác dụng͟͟.
Bắc Bắc mở mắt, nhìn trần nhà hồi lâu mới duỗi tay xoa đầu, chuẩn bị ngồi dậy thì cô liền giật mình, đôi tay trên e0…. Cô ngạc nhiên khi thấy người xuấthiện bên cạnh.
Chu Thịnh đến đây khi nào vậy????
Bắc Bắc bối rối nhìn khuôn mặt đang ngủ say của Chu Thịnh, khẽ giật mình một lúc, mới dịch cánh tay đang ôm mình ra, nhẹ nhàng đi xuống giường vào phòng tắm.
Bắc Bắc đau đầu xoa đầu, không nhớ Chu Thịnh đến từ khi nào.