Bắc Bắc dừng một chút rồi nói hết chuyện vừa xảy ra, sau khi nói xong cô nhìn Trần Tĩnh rất bình tĩnh nói “Đợi lát nữa phòng quan hệ công chúng của Chu Thịnh thông báo, chuyện này giải quyết như vậy đi.”
Trần Tĩnh há miệng thở dốc, chưa kịp an ủi Bắc Bắc thì cô đã giải quyết xong chuyện này.
Trong phòng nghỉ cả ba người không nói gì chỉ nhìn nhaụ
Một lúc sau Trần Tĩnh thở dài “Chắc chắn muốn làm như vậy à, hay là từ từ rồi nói chuyện này, thực ra chúng ta vẫn có những biện pháp giải quyết khác.”
Bắc Bắc im lặng một lúc, lắc đầu nói “Em thì sao cũng được, tùy mọi người quyết định.”
Cô không biết nên nói như thế nào, nếu công bố ra ngoài thì đây là cách nhanh nhất giải quyết vấn đề hiện tại của cô, nhưng công nuôi dưỡng của Đồng gia không thể xem nhẹ, Bắc Bắc không nhẫn tâm.
Cho nên lúc nãy nói chuyện điện thoại với Chu Thịnh, cô cũng không nói đồng ý, cho bọn họ toàn quyền quyết định, cô không tham gia.
Tóm lại ý của Chu Thịnh là, nếu công bố chuyện này ra thì đây là cách giải quyết nhanh nhất, hoặc là công khai quan hệ của cô và Đồng gia, hoặc là công khai quan hệ của Bắc Bắc và Chu Thịnh.
Nhưng Bắc Bắc từ chối đề nghị phía sau, bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để công bố quan hệ của cô và Chu Thịnh, nếu không anh sẽ bị cư dân mạng mắng chửi về chuyện mẹ vợ thuê người mưu sát mình, đặt trên người ai cũng có thể nói. Huống chi có một số fans cực đoan, Bắc Bắc không muốn mạo hiểm như vậy, cũng không muốn lôi Chu Thịnh ra đỡ đạn.
Cô nhìn Trần Tĩnh suy nghĩ rồi nói “Nhưng ai muốn hủy hợp đồng thì hủy đi chị, không sao cả.”
Trần Tĩnh biết rõ “Ừ.”
Bắc Bắc nói tiếp “Còn bộ phim truyền hình bên kia thì sao ạ, có thông báo từ chối không?”
Trần Tĩnh lắc đầu “Không có, chuyện đó em đừng lo lắng.”
“Vâng.” Bắc Bắc trầm ngâm giây lát, hỏi Trần Tĩnh “Nếu em không ra mặt giải thích, chuyện này sẽ ra sao?”
Trần Tĩnh nhíu mày nghĩ “Không biết, cư dân mạng mắng đã rồi cũng im thôi, thời gian trôi qua chuyện này cũng trở thành quá khứ.”
Nghe vậy, ánh mắt Bắc Bắc sáng lên “Vậy em không cần đính chính đúng không?”
Trần Tĩnh còn chưa trả lời, bên ngoài đã truyền đến một giọng nam “Không được.” Chu Thịnh đẩy cửa đi vào, nhìn Bắc Bắc nói “Phải đính chính.”
Bắc Bắc nhíu mày nhìn anh, “Chu Thịnh.”
Chu Thịnh ừ một tiếng, nói với Trần Tĩnh và Triệu Manh Manh “Tôi muốn nói chuyện với Bắc Bắc một chút.”
Hai người đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn Bắc Bắc và Chu Thịnh.
Chu Thịnh khom lưng ngồi xuống trước mặt cô, vươn tay lau giọt nước mắt còn đọng trên khóe mắt cô, cúi đầu hôn lên “Xin lỗi.”
Bắc Bắc đưa tay ôm anh, cúi đầu nhìn Chu Thịnh “Có phải cúp điện thoại là chạy đến đây không.”
“Ừ.” Chu Thịnh nhìn cô, dịu dàng hỏi “Có khỏe không.”
Bắc Bắc gật đầu, ôm anh cọ cọ nói “Chu Thịnh, em không biết ba mẹ mình là ai, có phải hơi thất bại không.”
Chu Thịnh vỗ lưng cô, nhẹ nhàng dỗ dành “Sao lại thất bại chứ, đây cũng không phải lỗi của em, vợ ơi em đừng có gấp, những chuyện này rồi sẽ sáng tỏ, anh sẽ không để em chờ lâụ”
Bắc Bắc nhỏ nhẹ trả lời “Em biết, chỉ là em hơi lo lắng.”
Chu Thịnh dỗ cô, không biết dỗ bao lâu Bắc Bắc mới không nghi ngờ chính mình nữa.