⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng rồi, như vậy mới giải thích được tất cả. Tại sao mấy người Đồng Xuân bắt nạt cô, người kia cũng không giúp mình, mặc kệ mấy người đó bắt nạt cô. Tại sao lúc cô đang nguy hiểm người đó lại thuyết phục cô lấy chồng, mới tỉnh dậy sau khi tự sát một câu quan tâm cũng không có, giống như chẳng để ý đến cô.
Cũng có thể hiểu được tại sao bọn họ không muốn nói mẹ ruột của cô là ai. Bởi vì có khả năng chính ông ta cũng không biết, hoặc là biết, nhưng người đó lại đội nón xanh cho mẹ cô.
Bắc Bắc ngồi xổm một góc, ôm lấy đầu gối chôn đầu xuống.
Cô rất muốn khóc nhưng lại khóc không ra, Bắc Bắc là một người rất kiên cường, cô sẽ không cho những người khác thấy vẻ mặt yếu ớt của mình, có thể nói là kiên cường, cũng có thể nói là lòng tự trọng quá cao.
Tóm lại, cô vẫn luôn thể hiện mình là một người rất kiên cường, tích cực lạc quan với người khác.
Nhưng lúc này có lẽ cô không chịu đựng nổi nữa rồi. Những cảm xúc đọng lại ấy sắp chực trào ra, cô cảm thấy có chút may mắn, nhưng đồng thời lại thấy buồn bã.
May mắn vì cô không phải người của Đồng gia, nguyên nhân những người đó không tốt với cô đã lộ ra, nhưng đồng thời bất hạnh thay bây giờ cô là một người không biết ba mẹ của mình là ai, giờ đây cô giống như kiếp trước không có ba có mẹ, chỉ là một đứa cô nhi.
Vùi đầu ngồi đó thật lâu, chắc là thấy Bắc Bắc đi ra ngoài lâu cũng chưa quay về nên Triệu Manh Manh ra ngoài tìm, thấy Bắc Bắc ngồi xổm trên mặt đất thì hét lên “Bắc Bắc.”
Nháy mắt mọi người trong phòng họp đều chạy ra.
Manh Manh đi đến bên cạnh Bắc Bắc, muốn kéo cô đứng lên, nhưng dùng hết sức lực cũng không thấy Bắc Bắc nhúc nhích.
“Đừng kéo em, để em bình tĩnh một chút.” Giọng nói cô nghẹn ngào truyền ra.
Manh Manh sửng sốt, sốt ruột hỏi “Có chuyện gì vậy? Bắc Bắc em nói chuyện đi, em như vậy khiến chị thấy khó chịu lắm.”
Bắc Bắc ừ một tiếng, im lặng một lúc mới ngước mắt nhìn Triệu Manh Manh, “Manh Manh.” Hai mắt cô đỏ hồng, rõ ràng là vừa khóc.
Triệu Manh Manh ôm lấy cô, nhỏ nhẹ hỏi “Sao vậy, nói chị nghe.”
Bắc Bắc lắc đầu, ho khan hai tiếng “Chân em tê rần rồi, đỡ em vào văn phòng một chút.”
“Được được, để chị đỡ em.”
Bắc Bắc về phòng nghỉ ngơi, Trần Tĩnh và Triệu Manh Manh đều ở bên trong với cô.
Một lúc sau cảm xúc của Bắc Bắc đã ổn định, cô nhìn Trần Tĩnh nói “Em có điện thoại giải quyết, lát nữa bộ phận quan hệ công chúng của Chu Thịnh sẽ thông báo.”
Trần Tĩnh sửng sốt, ngạc nhiên nhìn cô “Vừa nãy em khóc là vì chuyện này à?”
Bắc Bắc mấp máy môi, ừ một tiếng “Nghe được một chuyện nghi ngờ đã lâu, nhưng không nghĩ đến nó đã thành sự thật.”
Hai người ngẩn ra nhìn nhau, rồi lại nhìn Bắc Bắc.
“Không tiện nói sao?”
Bắc Bắc lắc đầu cười khổ “Không có, em không nói lát nữa mọi người cũng sẽ biết thôi.”
“Là gì?” Manh Manh tò mò nhìn Bắc Bắc, lúc này không phải Triệu Manh Manh không nhớ tới mấy tin tức kia, thật sự mà nói lúc nãy phản ứng của Bắc Bắc khiến người ta kinh ngạc, tính cách của em ấy không dễ khóc như vậy, lúc nãy thật sự đã dọa cho Manh Manh một trận.

⬅ Trước Tiếp ➡