⬅ Trước Tiếp ➡
Không phải là một nụ hôn mãnh liệt, ngược lại rất dịu dàng.
Chu Thịnh hôn nhẹ lên khóe môi "Xin lỗi đã làm em lo lắng."
Bắc Bắc khựng lại, há miệng cắn anh, "Cũng biết là em lo lắng à."
Chu Thịnh ừ một tiếng, vươn tay xoa tóc cô, mỉm cười nói "Biết chứ."
Anh không muốn cho Bắc Bắc biết chuyện này, nhưng cuối cùng cũng không giấu được.
Hai người tình chàng ý thiếp một lúc, cũng không có động tác khác, một lúc sau Bắc Bắc đỡ Chu Thịnh nằm xuống, còn cô ngồi ở trên ghế nói chuyện với anh.
Hai người tâm sự với nhau những chuyện trong một tuần qua, hình ảnh rất ấm ấp.
Đêm khuya, buổi chiều Chu Thịnh đã ngủ rồi, nên lúc này rất tỉnh táo. Nhưng Bắc Bắc thì khác, cả buổi chiều và buổi trưa cô không ngủ, lúc này hai mắp híp lại, nhưng ngủ ở đâu mới là vấn đề.
Phòng bệnh của Chu Thịnh có hai cái giường, thuận tiện cho người nhà ở lại ban đêm, nhưng mà Chu Thịnh lại muốn cô ngủ cùng mình.
"Không được, sẽ động vào vết thương của anh." Bắc Bắc đối với tư thế ngủ của mình rất hiểu rõ.
Tướng ngủ của cô rất xấụ
Chu Thịnh dừng một chút, "Không sao, hôm nay anh ngủ rất thành thật."
Bắc Bắc mỉm cười nhìn anh "Không, hôm nay em sẽ ngủ giường bên cạnh anh."
Chu Thịnh nhìn chiếc giường của mình, rồi nhìn cái giường cách đó không xa, suy nghĩ ra một biện pháp hoàn hảo "Kêu vệ sĩ chuyển giường qua đây đi, như vậy sẽ không đụng đến anh."
Mặt Bắc Bắc đỏ lên, đối với đề nghị này của anh hết chỗ nói.
"Không tốt lắm đâụ.." Nếu dời qua tối nay mọi người sẽ biết bọn cô ngủ chung với nhaụ
Chu Thịnh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, nhịn không được bật cười "Chúng ta là vợ chồng, sao lại không thể ngủ chung?" Anh trêu chọc Bắc Bắc, cong môi cười "Vợ à, em nghĩ đi đâu vậy? Tụi mình ngủ bình thường thôi, em đừng nghĩ nhiềụ"
Chu Thịnh nhìn vết thương của mình, nói "Anh không có ý đó, thân thể của anh không cho phép."
Bắc Bắc ".... Anh im miệng lại."
Sau khi nói xong, cô cũng bật cười. Cô đi ra ngoài gọi vệ sĩ đi vào di chuyển giường giúp cô.
Cũng may vẻ mặt của vệ sinh rất bình thường, nếu không Bắc Bắc thật sự muốn tìm một cái lỗ chui xuống.
Sắp xếp giường xong, Bắc Bắc nói mấy câu với vệ sinh bên ngoài, ở đây có bốn vệ sĩ, có thể luân phiên nhau, không cần cả bốn người ở lại.
Nói xong, Bắc Bắc quay lại phòng bệnh, thuận tiện khóa cửa lại.
Cô không nghĩ đến nửa đêm..... Cô và Chu Thịnh ngủ chung bị người khác nhìn thấy, cho dù chỉ là ngủ bình thường, cũng sẽ thấy kì lạ.
Không biết có phải có Chu Thịnh bên cạnh hay không, mà Bắc Bắc mới nằm xuống nói vài câu với anh đã ngủ rồi.
Chu Thịnh nương theo ánh trắng ngoài cửa sổ ngắm cô thật lâu, trong mắt toàn ý cười, anh vươn tay vỗ sau lưng Bắc Bắc, dỗ cô đi ngủ.
Buổi tối hôm qua, Bắc Bắc quên kéo rèm cửa xuống, cho nên sáng nay ánh sáng chiếu vào hơi chói mắt.
Cô giãy giụa, từ trong mộng tỉnh dậy, nhìn ánh sáng bên ngoài cửa sổ, rồi nhìn trần nhà màu trắng, cuối cùng cô mới nhớ mình không ở nhà.
Chu Thịnh vẫn còn ngủ, không biết có phải do tác dụng của thuốc hay không, anh ngủ rất nhiềụ
Bắc Bắc vươn tay khắc họa khuôn mặt của anh, nhìn rất lâu, cô mới ngồi dậy, đi vào nhà vệ sinh tắm rửa, chuẩn bị ra ngoài mua đồ ăn sáng.

⬅ Trước Tiếp ➡