⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc đỡ anh dậy, kê một cái gối sau lưng cho anh, rồi đưa nước cho Chu Thịnh, anh uống hết một nửa mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Anh nắm tay Bắc Bắc, nhìn cô chằm chằm, khẽ hỏi "Khóc à?"
Bắc Bắc lắc đầu "Không có."
Chu Thịnh bật cười, vươn tay xoa khóe mặt của cô, nhẹ nhàng dỗ dành "Đừng khóc, anh không sao."
"Vâng."
Chu Thịnh nắm chặt tay cô "Xin lỗi đã khiến em lo lắng."
Nghe vậy, Bắc Bắc ngước mắt trừng anh "Không phải đã nói anh nhớ chú ý an toàn sao, tại sao còn khiến mình bị thương." Bắc Bắc lải nhải nói, muốn nói hết toàn bộ lo lắng của mình ra cho anh nghe.
Chu Thịnh cũng không cãi lại, vẫn để cho Bắc Bắc nói, ngoan ngoãn ngồi nghe, chờ đến khi cô nói mệt rồi, Chu Thịnh mới mỉm cười hỏi "Khát nước chưa, có muốn uống nước không?"
Bắc Bắc trừng anh "Em còn chưa ăn cơm đâụ"
Chu Thịnh ngẩn ra, vội vàng hỏi "Xin lỗi, để anh kêu người đi mua."
"Không cần, em nói vệ sĩ đi mua rồi."
Vừa nói xong, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, vệ sĩ đã mua đồ trở lại. Bắc Bắc đứng dậy nói cảm ơn rồi quay lại phòng, cô đưa cháo trắng cho Chu Thịnh, tình trạng bây giờ của anh chỉ có thể ăn như này.
Cơm của Bắc Bắc rất ngon, vừa mở ra đã ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, gợi cảm giác thèm ăn.
"Anh ăn cháo, em ăn cơm."
Chu Thịnh "..." Trong khoảng thời gian này anh không được ăn bữa cơm nào đàng hoàng, hôm nay cũng vậy, lúc này ngửi thấy mùi thơm, bụng đã đói cồn cào.
"Vợ ơi, anh đói."
"Ồ." Bắc Bắc không để ý trả lời anh "Anh chỉ có thể ăn cháo thôi, lúc nãy em đã hỏi bác sĩ rồi." Nói xong, Bắc Bắc còn cố ý ngồi vào chiếc bàn bên cạnh Chu Thịnh, chỉ cháo trắng, "Anh ăn đi, nhìn em ăn cơm là được rồi, có thể đỡ đói."
Chu Thịnh "....." Có phải vợ cố tình chỉnh anh không.
"Anh thật sự rất đói."
Bắc Bắc gật đầu "Em biết mà." Cô ăn một miếng cơm, cắn một miếng đồ ăn, hưởng thụ nói "Ngon quá, lúc trước em không nghĩ cơm lại ngon đến vậy, đồ ăn bên này cũng không tệ nha."
Chu Thịnh "...."
Nhìn Bắc Bắc một hồi, Chu Thịnh bất đắc dĩ, vợ mình tức giận rồi.... Chỉ có thể ngoan ngoãn húp cháo thôi.
Đau buồn.
Thỉnh thoảng Bắc Bắc liếc mắt nhìn Chu Thịnh, khóe môi khẽ nhếch lên, nhìn dáng vẻ này của anh, cuối cùng tâm trạng của cô cũng tốt lên được chút ít.
Hai người ăn cơm tối rất yên tĩnh.
Bắc Bắc ăn đồ ăn ngon, Chu Thịnh yên lặng húp cháo trắng, không ai làm phiền ai.
Ăn tối xong, ba Chu đã đến đây, Bắc Bắc bèn đi ra ngoài đi dạo một vòng, cho hai bọn họ có thời gian nói chuyện, cũng không biết ba Chu ở trong phòng nói gì với anh, lúc Bắc Bắc quay về, ông đã rời đi.
"Ba về rồi hả anh?"
Chu Thịnh gật đầu "Mới đi đâu về vậy?"
Bắc Bắc chỉ tay ra bên ngoài, nhỏ giọng nói "Em đi dạo một vòng, bên ngoài gió lớn lắm, rất mát mẻ."
Nghe vậy, Chu Thịnh vỗ xuống vị trí bên cạnh, nhìn Bắc Bắc "Lại đây ngồi."
Bắc Bắc nhướng mày "Sao vậy?"
Hai mắt Chu Thịnh sáng lên nhìn cô, yết hầu lên xuống "Lâu rồi anh không gặp em."
Bắc Bắc bật cười, không có ý kiến gì, ngoan ngoan đi qua mép giường Chu Thịnh ngồi xuống, vừa ngồi xuống Chu Thịnh đã vươn tay kéo cô lại, không cho Bắc Bắc phản ứng, anh cúi đầu hôn cô.

⬅ Trước Tiếp ➡