⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc suy nghĩ đến chuyện của mình, lúc đầu cô cho rằng Chu Thịnh cưới cô chỉ để ứng phó với người nhà, tuy rằng anh đối xử với cô rất tốt, nhưng mà.... Chu Thịnh không có thể hiện ra bên ngoài chuyện anh thích cô.
Lúc mới ở chung, bất kể Bắc Bắc làm gì, Chu Thịnh cũng sẽ không ngăn cản, thậm chí mỗi ngày hai người chỉ nói với nhau không quá năm câụ
Có lúc là gọi ăn cơm, nhiều khi còn không thấy mặt nhaụ
Trong trường hợp này, Bắc Bắc không biết Chu Thịnh thích mình khi nào, nếu như là thích trước khi cô xuyên qua, vậy sao anh lại không nói với nguyên chủ Đồng Bắc Bắc, còn nếu là sau này, sao lại yều cầu trong nhà muốn cưới cô??
Chuyện này Bắc Bắc nghĩ như thế nào cũng không rõ.
Cô duỗi tay xoa mi tâm, có chút hoang mang.
"Tĩnh tỷ."
"Sao đấy?"
Bắc Bắc ngước mắt nhìn chị ấy, dừng một chút rồi hỏi "Chị nói xem tại sao một người đàn ông lại đồng ý cưới một người phụ nữ?"
Trần Tĩnh im lặng, lúc sau mới nói "Có rất nhiều nguyên nhân." Trần Tĩnh liếc mắt nhìn cô "Sao lại hỏi đến chuyện này?"
Bắc Bắc ừ một tiếng "Muốn biết một chút thôi ấy mà."
Trần Tĩnh cười, gật đầu trả lời "Cũng có thể là do tiền."
"Nhưng mà người đàn ông đó có nhiều tiền hơn người phụ nữ."
"Chắc do nhan sắc, ai mà chẳng thích cái đẹp."
Nghe vậy, Bắc Bắc suy nghĩ, từ gương chiếu hậu nhìn khuôn mặt mình, lại nhớ đến diện mạo của Chu Thịnh, âm thầm loại bỏ nguyên nhân này "Người đàn ông cũng rất đẹp trai."
Trần Tĩnh mấp máy môi, nghiêm túc đánh giá Bắc Bắc, nhỏ giọng hỏi "Vậy chỉ có thể là thích." Chị ấy dừng lại, nhìn sắc mặt không bình thường của Bắc Bắc nói "Cái này là em đang hỏi em và Chu tổng hả?"
Ánh mắt Bắc Bắc hiện lên tia khác thường, cô nhìn Trần Tĩnh không nói gì nữa.
Một lúc sau, Trần Tĩnh khuyên cô "Tuy chị không biết em và Chu tổng có chuyện gì, nhưng chị nghĩ rằng chuyện vợ chồng nhất định phải nói rõ ràng với nhau, không nên giữ trong lòng, lỡ như để lâu lại vướng mắc thêm."
Bắc Bắc nghe vậy, ngoan ngoãn gật đầu "Vâng, em biết rồi."
"Ừ, yên tâm đi, bây giờ em và Chu tổng rất tốt, nếu đã là chuyện của quá khứ cứ hỏi rõ ràng thôi, bất kể chuyện như thế nào cũng không cần để ý đến, con người luôn nhìn về phía trước, không nên dậm chân tại chỗ, cũng như đi lùi về saụ" Có thể nói Trần Tĩnh là một người đại diện rất có sức thuyết phục, những lời chị ấy nói ra khiến Bắc Bắc hiểu hơn thêm nhiều điềụ
Ví dụ như hiện tại, Trần Tĩnh nói rất đúng.
Đồng Bắc Bắc cô phải luôn tiến về phía trước, chuyện này cũng phải hỏi rõ ràng, cho dù nguyên nhân như thế nào, Bắc Bắc cũng muốn biết sự thật, không thể hưởng thụ sự cưng chiều vốn dành cho nguyên chủ Bắc Bắc, rồi đi trốn tránh vấn đề lúc đầụ
"Em hiểu mà."
Trần Tĩnh khẽ cười "Đừng quá để ý, nói không chừng chuyện không tệ như em nghĩ đâụ"
Bắc Bắc "Dạ?"
Trần Tĩnh cười nhìn biểu cảm của cô "Em đều cho chị thấy rồi, em đang gặp một chuyện rất tệ."
Bắc Bắc "...." Cô nhìn Trầ Tĩnh "Có một người đại diện thông minh như vậy, thật không tốt chút nào."
"Có chuyện gì cũng bị nhìn ra."
Trần Tĩnh nhướng mày "Ừ, đó là do chị có nhiều kinh nghiệm hơn em."
Bắc Bắc không có gì để phản bác.

⬅ Trước Tiếp ➡