Nếu nói trước kia Bắc Bắc không có ý gì với Chu Thịnh, thì bây giờ cô lại thích anh rất rất nhiều, thậm chí đã chuyển từ thích sang giai đoạn nào đó.
Chỉ là Bắc Bắc chưa hoàn toàn chắc chắn.
Cô đứng ở ngoài phòng khách nghe âm thanh thỉnh thoảng truyền ra từ thư phòng, một lúc sau mới sờ cánh tay mình trở về phòng chuẩn bị tắm rửa, xong rồi lại xem kịch bản. Còn chuyện chưa thông suốt từ từ nghĩ tiếp.
Cô vẫn luôn là một người có tính cách như vậy.
Sáng hôm sau, Bắc Bắc và Chu Thịnh ăn sáng ở nhà xong, anh liền đi đến công ty, còn cô ở nhà chờ Trần Tĩnh đến đón mình đi Mộ Bắc.
Trần Tĩnh tới rất đúng giờ, Bắc Bắc mới vừa xuống lầu đã thấy xe của chị ấy, vừa lên xe hai người đã nhìn nhau cười, "Du hành vui vẻ nhỉ."
Bắc Bắc ai oán nhìn chị ấy "Chị cứ trêu đùa em vậy."
Hai người vẫn luôn nói chuyện với nhau trên WeChat.
Trần Tĩnh bật cười, "Ban đầu chị cũng đoán được rồi, nhưng thật không ngờ tổ chương trình quá tàn nhẫn."
Bắc Bắc thở dài, bất lực nói "Tổ chương trình đúng là rất tàn nhẫn, không cho tụi em tiền, không cho bọn em ăn, còn bắt biểu diễn tài nghệ trên đường, em đến chịụ"
"Vậy em biểu diễn cái gì?"
Bắc Bắc sửng sốt, vỗ cái trán mình hơi xấu hổ "Chị chờ phát sóng đi, em cảm thấy lúc đó sẽ có rất nhiều biểu tượng cảm xúc."
"Hả?" Trần Tĩnh ngạc nhiên nhìn cô "Không lẽ em làm biểu tượng cảm xúc để kiếm tiền hả?"
Bắc Bắc "...."
Cô bất đắc dĩ nhìn Trần Tĩnh "Chị suy nghĩ gì không vậy."
Trần Tĩnh nhướng mày "Em không biết hả, lần trước có nghệ sĩ học theo gói biểu cảm trên WeChat đó, là người nổi tiếng, học y chang vậy luôn."
Bắc Bắc "..." Nghẹn lời, Bắc Bắc nói "Đúng là em không biết."
Trần Tĩnh bật cười "Không sao, đến lúc đó xem chương trình sẽ biết."
Bắc Bắc ừ một tiếng, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, ngày hè ánh nắng chói chang, người đi bộ trên đường không hẹn cùng nhưng đều đi nhanh hơn, cô nhìn thật lâu mới nói "Không đâu bằng nhà mình."
Trần Tĩnh mỉm cười, "Chắc chắn rồi, dù gì cũng là nơi em sinh sống mà."
Bắc Bắc ừ một tiếng, chống tay nhìn ra cửa sổ, lâm vào thế giới của chính mình.
Thực ra nơi này không phải là nơi cô sinh ra. Ngước mắt nhìn bầu trời xanh thẳm, Bắc Bắc bị những đám mây hấp dẫn, cô rất muốn biết.... Nguyên chủ Bắc Bắc đang ở đâu, đang ở trong thân thể của cô hay là ở chỗ khác.
Những chuyện này chắc không bao giờ có câu trả lời, giống như tương lai vậy, không ai biết trước tương lai mình sẽ như thế nào, trôi về đâu, sẽ kết thc ở nơi nào. Tất cả đều không biết.
Nghĩ đến đây, cô mới nhớ ra một chuyện, hình như cô chưa từng hỏi Chu Thịnh, vì sao lúc đầu hai người không quen biết nhưng anh lại yêu cầu cưới cô.
Trước đây chuyện này vẫn luôn là chuyện Bắc Bắc trốn tránh, nhưng bây giờ cô cảm thấy mình nên hỏi, nếu không.... Cô sẽ không yên tâm hưởng thụ sự chiều chuộng của Chu Thịnh dành cho mình.
Dù lúc đầu không từ chối nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác rồi.
77.
Editor 14thfebruary
Cô ngước mắt nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, rất chói chang.