⬅ Trước Tiếp ➡
“Tự em nghĩ đi, nếu không muốn tham gia thì buổi tối nói lại với chị, chị nói lại với bên kia.”
Bắc Bắc gật đầu “Nhưng em thấy, em cũng nên tham gia.”
“Ừa, hiện tại fans của em khá ít.” Trần Tĩnh nói rất đúng, mặc dù chị ấy chỉ dẫn dắt có mình cô, nhưng Bắc Bắc khá lười, Trần Tĩnh đã từ chối vài hợp đồng quảng cáo cho Bắc Bắc, cho nên cơ hội xuất hiện ngày càng ít đi.
Bắc Bắc thở dài “Em biết rồi.”
Nhìn cảnh quan ngoài cửa sổ, Bắc Bắc hơi đau đầu xoa chân mày, thấp giọng nói “Em sẽ suy nghĩ lại.”
“Ừ, em không cần vội.”
Hai người mỉm cười, đáy mắt đều thấy sự bất đắc dĩ của đối phương.
Về đến nhà, Bắc Bắc thu dọn đồ dạc của chính mình rồi cầm quần áo vào phòng chuẩn bị tắm rửa.
Lúc cô tắm xong, Chu Thịnh đã về.
Anh duỗi tay ôm Bắc Bắc, thấp giọng nói “Thật thơm.” Nói xong còn khom lưng hôn lên khóe môi Bắc Bắc, khiến cô dở khóc dở cười đẩy anh ra “Anh làm gì vậy.”
Chu Thịnh nhướng mày “Hôn vợ anh.”
Bắc Bắc nghẹn họng, bất lực nhìn anh “Cả người toàn mồ hôi, em vừa mới tắm xong.”
Chu Thịnh ừ một tiếng “Cho nên hiện tại rất thơm.”
Bắc Bắc “... Anh chưa tắm, đừng có ôm em.”
Chu Thịnh tủi thân nhìn cô, chớp mắt hỏi “Vợ ơi em nhẫn tâm sao.”
“Đúng vậy.”
Một lần nữa, Chu Thịnh cảm nhận được cái gì gọi là bất lực.
Anh nghiến răng nghiến lợi nhéo má cô, “Anh đi tắm đây, tối nay muốn ăn gì?”
“Để em suy nghĩ, anh cứ tắm trước đi.”
“Ừ.”
Bắc Bắc ngồi ở phòng khách xem TV, không ở nhà lâu như vậy mà căn phòng vẫn ngăn nắp sạch sẽ như cũ, Bắc Bắc nhìn một vòng, vẫn y nguyên như lúc cô đi khỏi, không có gì thay đổi, cô ôm chậu cây lên, vẫn còn sống.
Những loại cây này có thể tự phát triển ngay cả khi ở trong phòng kín.
Âm thanh từ TV phát ra khiến cho căn phòng càng có sức sống, Bắc Bắc đi dạo xung quanh một lúc, Chu Thịnh cũng đã tắm xong.
“Xong rồi à?”
Chu Thịnh gật đầu, duỗi tay ôm Bắc Bắc, “Có chuyện gì muốn nói với anh hả?”
“Sao anh biết?”
Chu Thịnh cười, cúi đầu nhìn cô “Em là vợ của anh, chuyện gì mà anh không biết.”
Bắc Bắc trầm mặc, nhìn sắc mặt của anh, cẩn thận nói “Có chút chuyện muốn nói với anh.”
“Em nói đi.”
“Nhưng anh hứa không tức giận nhé.”
Chu Thịnh nhướng mày, chớp mắt hỏi “Em bị chụp lén hả? Hay là Lê Tiêu lại tìm em?”
Bắc Bắc “....” Cô dậm chân trừng mắt với Chu Thịnh, “Đều không phải.”
Chu Thịnh nhướng mày, cười khẽ nói “Không phải là tốt, chuyện khác em cứ nói, anh đều nghe, sẽ không tức giận.”
Bắc Bắc cong mắt, nhìn anh chằm chằm “Anh nói đó nha.”
“Ừ.”
Một phút sau, rốt cuộc Chu Thịnh cũng biết cái gì là bê đá đập chân mình, anh muốn quay về ba phút trước, thu hồi lại lời nói của mình.
Bắc Bắc nói chuyện mình muốn đi quay chương trình giải trí cho Chu Thịnh, cuối cùng còn lặp lại thời gian “Ngày mốt xuất phát.”
Sau khi nói xong, trong phòng im lặng thật lâu, cũng không thấy anh đáp lại.
Bắc Bắc thấp thỏm nhìn anh, quả thật sắc mặt Chu Thịnh không được tốt.... Nhưng nhìn rất bình thường??? Bắc Bắc không biết hình dung như thế nào, nói tóm lại, không có xuất hiện như những gì Bắc Bắc dự đoán.
Ví dụ như Chu Thịnh nổi giận với cô, hay là Chu Thịnh nghiến răng nghiến lợi không cho cô đi.

⬅ Trước Tiếp ➡