⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Tĩnh liếc mắt nhìn cô, mỉm cười “Quả thực đã lâu rồi.”
Bắc Bắc gật đầu đồng ý “Chuyện sáng nay em nói với chị, chị đã hỏi chưa?”
“Hỏi rồi, bên đó đã gọi điện cho chị, chị thấy khách mời cũng không tệ, em có thể tham gia thử.”
Nghe vậy, Bắc Bắc khẽ nói “Chị không nhận vai cho em à?”
Cô nhớ không lầm trước đó Trần Tĩnh có nói sẽ kiếm vai diễn cho cô mà.
Trần Tĩnh nhướng mày, thấp giọng ừ một tiếng “Không phải không có, mà vai diễn kia vẫn chưa quyết định, dù sao em quay game show cũng không tốn nhiều thời gian, chị đã hỏi bên đó rồi cùng lắm chỉ có nửa tháng, lúc đó không chừng đúng dịp thử vai.” Dừng một chút, Trần Tĩnh tiếp tục giải thích cho cô “Dù gì nghệ sĩ ngoài quay phim ra cũng phải có một chút danh tiếng, nếu em không tiếp xúc, chắc chắn sự nổi tiếng cũng sẽ không xuất hiện.
Chuyện này đương nhiên Bắc Bắc biết. Đó cũng là lý do tại sao hôm qua Triệu Manh Manh hỏi nhưng cô cũng không từ chối.
Nghe thấy Trần Tĩnh nói như vậy, Bắc Bắc cũng cảm thấy hợp lý.
“Vậy bên đó có đồng ý cho em tham gia không?”
“Trên cơ bản là không có vấn đề gì, Triệu Manh Manh chọn em làm đồng đội, chắc chắn đài truyền hình bên đó cũng chừa mặt mũi cho em ấy, tuy độ nổi tiếng của em không cao, nhưng vẫn có chút nhiệt, Mùa Hè Năm Ấy cũng sắp phát sóng, cuốn tiểu thuyết này của Dụ Viên rất nổi tiếng, lúc phát sóng chắc chắn sẽ rất hot.
Nghe vậy, Bắc Bắc gật đầu “Em biết rồi.”
“Khi nào bắt đầu quay ạ?”
Trần Tĩnh mỉm cười, nhìn cô “Chị cảm thấy Chu tổng sẽ có ý kiến.”
“Hả? Tại sao lại nói như vậy?”
Trần Tĩnh thong thả đem điện thoại tới cho cô “Tự em xem thời gian khởi quay đi.”
“Ồ.”
Bắc Bắc cúi đầu nhìn, “WeChat à.”
“Ừa, xem dòng trên cùng, cái mà có chữ Game show ấy.”
Bắc Bắc khẽ cười, cúi đầu nhấn mở, thấy tin nhắn trò chuyện của Trần Tĩnh và nhân viên công tác, xem đến thời gian, cô giật mình, kinh ngạc nhìn chị ấy “Ngày mốt sao?”
Trần tĩnh gật đầụ
Bắc Bắc trầm mặc, không thể tin được hỏi lại “Sao lại sớm như vậy?”
Trần Tĩnh nhìn đường, trả lời vấn đề của cô “Nghe nói là sớm đã tìm được chỗ tốt, do có chút trục trặc nên mới chậm trễ, nếu không cũng không tìm em rồi.”
Bắc Bắc “....” Cô suy nghĩ, không biết nên nói như thế nào “Nhưng em mới quay phim xong mà.”
Lần này trở về, chỉ được ở nhà hai ngày rồi lại phải rời nhà nửa tháng, Chu Thịnh chắc sẽ có ý kiến.
Trần Tĩnh nhướng mày, liếc cô một cái “Cho nên chị mới nói Chu tổng nhất định sẽ có ý kiến đó.”
“Chắc chắn rồi.” Bắc Bắc câm nín, thấp giọng nói “Chắc chắn sẽ có ý kiến.” Tính cách của Chu Thịnh, cô biết rất rõ, nếu chuyện này mà không có nói gì chắc chắn không phải anh rồi.
Trần Tĩnh bật cười nói “Xem em giải quyết như thế nào.”
Bắc Bắc thu mắt, thở dài nói “Ngày mai em và anh ấy còn phải về Chu gia, nếu như vậy... Em không có thời gian nghỉ ngơi ở nhà rồi.”
Vừa vào thành phố, Chu Thịnh đưa bà nội và mẹ về nhà, mà Bắc Bắc cũng có chuyện muốn nói với Trần Tĩnh nên ngồi xe của chị ấy, để chị ấy đưa mình về nhà.
Cô ngẫm nghĩ, may là cô không nói chuyện này trước mặt Chu Thịnh, nếu không Bắc Bắc cũng chả biết giải thích như thế nào.

⬅ Trước Tiếp ➡