Lưu dạo khựng lại, ngước mắt nhìn cô “Cô và Trần Lam diễn thử đi.”
Bắc Bắc sửng sốt, kinh ngạc “Diễn thử cái gì?”
Trong trí nhớ của cô, cô và Trần Lam chỉ có một cảnh quay chung vào ngày mai thôi mà.
Lưu đạo nói tiếp “Con bé Thẩm Thanh không biết đi đâu rồi, cô diễn cùng cô ấy một lần thử xem.”
Bắc Bắc nhướng mày, hỏi câu “Diễn cảnh nào?”
Lưu đạo nghẹn họng, nghi ngờ nhìn cô “Cô không biết à, cảnh đánh nhau ấy.”
Bắc Bắc “.....”
66.
14thfebruary sẽ đặt pass nheee.
Editor 14thfebruary
Lưu đạo thích giữ những cảnh khó nhất quay cuối cùng. Mấy phân cảnh trước tuy quay không dễ dàng, nhưng tóm lại vẫn cảm thấy hài lòng.
Nói thật, xuyên suốt bộ phim Bắc Bắc chẳng diễn gì nhiều với Trần Lam, chỉ có hai cảnh đã quay xong từ đầu, còn những cảnh khác Bắc Bắc toàn đứng nhìn Trần Lam và Tống Tuấn Phong trêu đùa nhau, yên lặng ghen tuông, nhưng lúc đó đều bị ngăn cách một người.
Mà bây giờ..... Muốn cô diễn với Trần Lam, còn là cảnh đánh nhau, đúng là khó khăn.
“Lưu đạo, thật sự muốn chúng tôi đóng phim cùng nhau à?”
Lưu đạo nhướng mày, không thèm để ý nói “Thẩm Thanh không phải còn chưa tới sao, trước tiên diễn với Trần Lam đi.” Lưu đạo không nghĩ nhiều, chuyện này trong đoàn phim vẫn thường gặp.
Nghe vậy, Bắc Bắc gật đầu suy nghĩ “Được, vậy tôi đi tìm Trần Lam.”
“Ok, diễn một chút là được.”
“Vâng.”
Nếu Lưu đạo đã nói vậy, Bắc Bắc cũng không có lý do từ chói, cô nhìn Trần Lam ở đối diện, khẽ nói “Đàn chị, phân cảnh của Thẩm Thanh tôi không quen, mong chị thứ lỗi.”
Trần Lam cong môi khẽ cười, “ Yên tâm.”
“Ừ.”
Phân cảnh này là của nữ hai và nữ ba, không thể không nói nhân vật của Trần Lam trong phim là một nhân vật xấu tính, nhân vật này ban đầu thích Thẩm Phi do Tống Tuấn Phong thủ vai, sau này, không biết biên kịch nghĩ gì, lại cho cô ta thích nam hai.... Nên bây giờ mới có cảnh hai người đánh nhaụ
Bắc Bắc cảm thấy đau đầu, biên kịch hình như rất ghét nhân vật này. Cô dám khẳng định, đến khi chiếu cảnh này trên TV, nhân vật này sẽ bị mọi người mắng chửi.
Sau tiếng hô của đạo diễn, Bắc Bắc và Trần Lam bắt đầu diễn.
Trần Lam đắc ý cười, thổi bộ móng tay mình vừa làm, thong thả kể chuyện tối hôm qua vừa làm t̠ình cùng bạn trai.
Trên mặt Bắc Bắc đầy sự tức giận, từ không tin tới nghi ngờ, cho đến lúc.... Cô thấy dấu hôn trên cổ Trần Lam, theo kịch bản, tính cách của cô rất nóng nảy, không biết nhẫn nhịn, cho nên chuyện này đã chạm vào ranh giới của cô, không chút suy nghĩ, cô trực tiếp xông lên, muốn kéo cổ áo cô ta ra xem, có thật sự là dấu hôn hay không.
“A ”
“Cô nói cho tôi nghe, có phải hay không.....”
“Cô bị điên à, có phải bị bệnh không, dựa vào gì mà bắt tôi cởi quần áo.”
...
“Bốp” một tiếng, mọi người ở đây ngây người.
Bắc Bắc nhắm mắt, không phản ứng, cho đến khi tiếng của Lưu đạo vang lên, cô mới đưa tay sờ mặt mình, hơi nóng.
“Trần Lam, cô làm cái gì vậy Kịch bản đâu bảo cô đánh người ”