Trần Lam ngước mắt, nhìn Bắc Bắc cách đó không xa, mắt híp lại. Hai người trong tấm ảnh cô ta biết vì gần đây có nghe tên và thấy được qua ảnh chụp. Lúc trước Trần Lam may mắn được tham dự một buổi họp mặt, trùng hợp một người trong ảnh có mặt ở đó.... Lúc ấy những người đó nói gì nhỉ... Nói bà Chu không thích mấy kiểu họp mặt như này, chỉ đến đây có chút việc.
Trần Lam vẫn không quên được bà ấy, vì trong giới này Chu phu nhân là một người có địa vị và danh tiếng.
Lúc ấy Trần Lam muốn nghe thêm nhiều tin tức hơn, chỉ là những người khác tốt bụng nhắc nhở cô ta, đừng hỏi, không ai dám nói. Nhưng bây giờ.... Trần Lam nhìn ảnh chụp ba người, hành động thân mật, cũng không biết Bắc Bắc có mị lực gì, có quan hệ tốt với người kia như vậy.
Không thể không nói là Trần Lam ghen ghét. Lúc trước Đồng Bắc Bắc chưa xuất hiện, bộ phim này cô ta sẽ làm nữ chính, có thể chắc chắn là vậy, nhưng Bắc Bắc vừa xuất hiện, toàn bộ đều thay đổi. Ở đoàn phim, cô ta mấy lần muốn kiếm tật xấu của Bắc Bắc, nhưng Bắc Bắc còn chưa phản bác, đạo diễn và những diễn viên khác đã mở miệng nói giúp cô.
Tất nhiên cũng không phải vì chuyện này.... Quan trọng là cái tin tức kia.
Người khác không nhìn ra, nhưng lúc đó cô ta có mặt, thấy Lê Tiêu đối xử với Bắc Bắc ra sao, Trần Lam đều rõ ràng. Nghĩ đến cảnh hai người chụp ảnh chung với nhau, Trần Lam muốn ăn tươi nuốt sống Bắc Bắc.
Người đó.... Phải là cô ta mới đúng.
Bắc Bắc đang nói chuyện với Trần Tĩnh, bỗng nhiên cảm thấy có ánh mắt vẫn luôn dừng trên người mình, cô giật mình chợp mắt một cái, quay đầu nhìn lại.
Vừa quay qua, Trần Lam đã thu hồi ánh mắt, cô nhíu mày, nói thầm “Sao Trần Lam lại nhìn em như vậy?”
Trần Tĩnh nghe thấy, mắt nhìn qua, trêu ghẹo nói “Chắc là muốn xem em nay quay có thuận lợi không ấy mà.”
Bắc Bắc “..... Nhàm chán.”
Cô và Trần Lam ở đoàn phim, có không ít chuyện cười, Bắc Bắc không giỏi thể hiện cảm xúc trong mỗi phân cảnh tình cảm, mỗi lúc như vậy Trần Lam đều chủ động đến dạy cô, nhưng Bắc Bắc không đồng ý, bởi vì không phải cứ có người dạy, cô có thể nắm bắt được.
Cô lười, cũng không biết cách nắm giữ cảm xúc như thế nào cho tốt.
Bởi vì từng từ chối một lần, từ đó về sau chỉ cần Trần Lam thấy Bắc Bắc bị mắng, cô ta sẽ đên bên cạnh đọa diễn châm ngòi thổi gió, khiến cho Bắc Bắc vừa thấy cô ta đã chạy xa ba mét.
Lúc đóng phim có một người mắng là đủ rồi, thêm một giọng nói chen vô Bắc bắc cảm thấy khó chịụ Nhưng người làm sai là cô, không cách nào phản bác lại chỉ có thể yên lặng nghe hai người răn dạy.
Trần Tĩnh cười, vỗ bả vai cô an ủi “Tự cầu phúc chính mình đi.”
Chị suy nghĩ rồi nói thêm “Chỉ còn hai ngày thôi, em cầu nguyện không có chuyện gì xảy ra đi.”
Bắc Bắc nhướng mày, nhìn Trần Tĩnh nói “Không đến mức đó, còn có hai ngày, cô ta không có khả năng nói ra ngoài em thiếu chuyên ghiệp được.”
“Ừ thì không ngu đến mức đó.”
Bắc Bắc nhún vai, cười đáp lời “Như giờ không phải tốt à.”
Vừa dứt lời, Bắc Bắc nghe thấy âm thanh quen thuộc “Bắc Bắc, lại đây một chút.”
“Vâng.” Bắc Bắc đi đến bên đạo diễn, đứng yên trước mặt, “Đạo diễn tìm tôi có chuyện gì sao?”