Thấy Lưu đạo ra hiệu cho mình, trước mặt mọi người cô bất đắc dĩ đồng ý.
“Vâng.”
Cho dù không muốn cũng phải muốn.
Trước mắt bao nhiêu người, Bắc Bắc dẫn hai người đến một số nơi, để lại phía sau những lời bàn tán.
“Tại sao Bắc Bắc luôn may mắn như vậy.”
“Tôi cũng không biết... Sao mà để cô ấy dẫn đi tham quan chứ.”
“Chắc là có hậu đài.”
....
Bắc Bắc không lên tiếng dẫn hai người đi qua bên kia, ở đây chả có cảnh gì đẹp, không thể nào đi dạo được, chẳng qua nói vậy để rời khỏi đám người đó.
Vừa ra khỏi, Bắc Bắc đã lên tiếng.
“Bà nội, mẹ sao hai người lại đến đây.”
Mẹ Chu nhìn cô mỉm cười “Muốn đến xem con đóng phim, vừa hay nghe Mã Viễn nói bộ phim nay của các con đang đẩy nhanh tiến độ, có phải rất mệt không.”
Mặt mày bà dịu dàng, mỗi lần nhìn Bắc Bắc đều như thế, giống như nhìn con cái của mình. Mỗi lần đối diện với anh mắt của bà, cô cảm thấy rất thoải mái.
Cảm giác này từ trước đến nay chưa hề có.
Cô dừng chút, nhỏ giọng nói “Cảm ơn mẹ.”
Mẹ Chu mỉm cười, nhìn xung quanh một vòng “Đến đây mang chúng ta đi dạo một lúc, rồi trở về, mai là đóng máy rồi hả.”
“Đúng ạ.”
Bắc Bắc mang hai người đi dạo, cũng không có gì xuất sắc để xem, do hai người thích nên Bắc Bắc đi chung, thỉnh thoảng nói một vài chuyện về Chu Thịnh.
Mọi người ở chung rất hòa hợp.
Đi dạo được hai mươi phút, Bắc Bắc mang hai người về đoàn phim.
Mấy người Thẩm Thanh cũng đã tới, không bao lâu dưới ánh nhìn chăm chú của hai vị phụ huynh, cô và Tống Tuấn Phong diễn cảnh tình cảm với nhaụ Bây giờ, cô thấy hơi ngại ngùng, không nói đến chuyện khác, Chu Thịnh còn chưa xem cô đóng cảnh tình cảm với người đàn ông khác, nói chi là mẹ và bà nội, cho nên lần đầu tiên quay, cô khẩn trương quên mất cả thoại.
Do biết trước được chút chuyện, Lưu đạo nhìn Bắc Bắc nửa ngày, nói ra một câu “Thả lỏng, chỉ là đóng phim thôi.
Bắc Bắc “...”
Thà không nói còn hơn.
Tuy khẩn trương, nhưng qua mấy lần Bắc Bắc cũng bình tình trở lại, nhập tâm vào cảnh quay.
Mẹ Chu và Chu lão phu nhân hai người vừa ăn vừa thảo luận kỹ thuật diễn của Bắc Bắc.
“Mẹ thấy cái người đối diện Bắc Bắc xấu quá.”
Mẹ Chu uống ngụm trà, gật đầu đồng ý “Bắc Bắc và cậu ta đứng chung một chỗ không đẹp lắm.”
Bà nội Chu vô cùng tự hào trả lời “Tất nhiên, con bé với A Thịnh là đẹp đôi nhất.”
“Đúng đúng, vẫn là con trai con đẹp trai, đứng cùng Bắc Bắc rất có tướng phu thê.”
“Đương nhiên.”
Mã Viễn và Trần Tĩnh ngồi kế bên, liếc nhìn nhau một cái, cả hai đều thấy được sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.
Mã Viễn khẽ ho, nhìn về phái Chu lão phu nhân nói “Bà à, bà không thể nói như vậy, Bắc Bắc và Tống Tuấn Phong nhìn cũng hợp mà, lúc bộ phim này tung video giới thiệu, con thấy cũng được lắm.”
Chu lão phu nhân nhướng mày “Bà ăn ngay nói thật.”
Mã Viễn “...”
Đối với việc hai vị này bênh vực người nhà, ông vẫn nên im miệng lại thì hơn.
Buổi sáng đóng phim trôi qua rất nhanh, giữa trưa mọi người đi ăn cơm cùng nhau xong rồi trở về khách sạn, còn Bắc Bắc vẫn tiếp tục ở phim trường quay phim.
Lúc Trần Lam đến đoàn phim nghe được mọi người bàn luận về chuyện lúc sáng.