⬅ Trước Tiếp ➡
Cô yên lặng trang điểm ở trong phòng, thay quần áo xong, Bắc Bắc đi ra bên ngoài, ngoài này vô cùng náo nhiệt, hình như cô còn nghe được không ít giọng nói quen thuộc.
Chờ Bắc Bắc đi ra ngoài, cuối cùng cũng hiểu âm thanh quen thuộc mà cô nghe được đến từ ai.
Cô thấy cách đó không xa mẹ Chu và bà nội Chu, nhịn không được khẽ cười, còn người đứng bên cạnh hai người, là Mã Viễn, theo bản năng Bắc Bắc quay đầu nhìn Trần Tĩnh, nhướng mày hỏi Hôm qua Mã đạo đến đây à?
Trần Tĩnh sống không còn gì hối tiếc gật đầụ
Nháy mắt, Bắc Bắc liền hiểu rõ.
Cô đoán tối qua Chu Thịnh đến đây với Mã Viễn, nếu không Trần Tĩnh cũng quên gửi tin nhắn cho cô, hỏi cô đã về nhà chưa, bình thường Trần Tĩnh quản lý cô rất chặt, tuy hôm qua cô ở cùng người nhà Chu Thịnh, nhưng chỉ cần đến 11 giờ, Trần Tĩnh sẽ nhắn tin hỏi cô đã về phòng chưa, mà tối hôm qua cô không nhận được tin nhắn nào.
Nghĩ như vậy, cô liền thông suốt. Cong môi, Bắc Bắc đi đến bên cạnh Trần Tĩnh, trong mắt hiện lên ý cười, nhịn không được trêu chọc "Tĩnh tỷ, giấu kĩ ghê đó."
Trần Tĩnh nhìn khuôn mặt đang cười của Bắc Bắc, bỗng nhiên nghĩ đến sáng nay mình không nên trêu chọc em ấy như vậy.
"Hơn em một chút." Sắc mặt Trần Tĩnh không thay đổi trả lời.
Bắc Bắc câm nín, trợn mắt nhìn chị ấy "Vậy mới nói hèn gì hôm qua chị không nhắn tin cho em, thì ra là bận quá."
Trần Tĩnh "Ông trời không bỏ qua ai."
Bắc Bắc bật cười nói "Ai nói hồi sáng chị chọc em."
Trần Tĩnh hừ một tiếng, giơ cằm nhìn về phái bên kia, thở dài "Người vừa đến, chị không chú tâm làm việc được."
Nghe vậy, Bắc Bắc nói "Em cũng vậy."
65.
Editor 14thfebruary
Phim trường lúc này rất đông, hầu hết đều vây quanh đạo diễn, tuy không biết hai người kia là ai, nhưng mà bọn họ nhận ra Mã đạo.
Những người được Mã đạo khen tuy không biết là ai, nhưng nếu tinh mắt đều biết không thể đắc tội, thậm chí còn có thể ôm đùi sau này, không ít người đi qua bên đó nói những lời hay ho.
Bắc Bắc và Trần Tĩnh đứng ở cửa không lâu, Lưu đạo nhìn thấy, vẫy tay Bắc Bắc qua đó “Bắc Bắc mau đến đây, đến gặp vị đạo diễn đầu tiên của cô nè.”
“...”
Bắc Bắc gật đầu, liếc mắt nhìn Trần Tĩnh, hai người đi qua bên đó.
“Xin chào Mã đạo.” Bắc Bắc mỉm cười chào hỏi với Mã Viễn.
Mã Viễn nhướng mày, nhìn dáng vẻ đang trang điểm của cô, cảm thán một câu “Không tệ, nhìn trẻ hơn năm tuổi đấy.”
Bắc Bắc “.... Vốn dĩ tôi còn trẻ mà.” Cô nhìn thấy mẹ Chu và bà nội đang nhìn mình mỉm cười.
Mã Viễn nhìn theo ánh mắt của cô, hiểu ra, giới thiệu “Đây là hai người tôi dẫn đến, nói muốn đến xem đóng phim như thế nào, nếu không Bắc Bắc cô tiếp bọn họ giúp tôi được không? Hoặc có thể dẫn bọn họ đi thăm quan?”
Lưu đạo định nói chuyện, đã thấy Mã Viễn nháy mắt với ông, trong lòng liền sáng tỏ.
“Đúng đúng, Bắc Bắc đi dạo với bọn họ đi, đúng lúc đám Thẩm Thanh chưa đến, lát nữa sẽ quay cảnh của cô saụ”
Bắc Bắc ngốc nghếch nhìn đạo diễn, mở miệng “Không phải cảnh hôm nay rất quan trọng sao?”
Lưu đạo phất tay, không thèm để ý nói “Ai nói, không quan trọng, chỉ một lúc là xong rồi, cô đi dạo với hai vị này đi, bên này vẫn chưa chuẩn bị xong.”
Bắc Bắc “...”

⬅ Trước Tiếp ➡