⬅ Trước Tiếp ➡
Lê Tiêu cười cười, cong môi nói "Qua bên kia đi, A Phong đang chờ chúng ta."
Bắc Bắc suy nghĩ, nhìn Lê Tiêu nói "Anh đi trước đi, tôi sẽ qua saụ"
"Em còn đứng đây làm gì?"
Bắc Bắc ngừng một chút, nói "Anh rất dễ bị người ta chú ý, tôi... lát nữa sẽ qua."
Chu dù nói như thế nào, có người nhận ra hay không, Bắc Bắc đều muốn giữ khoảng cách với Lê Tiêụ
Còn Lê Tiêu, khi nghe Bắc Bắc nói xong, trầm mặc một hồi, mới quay đầu đi.
Nhìn người đã đi xa, Bắc Bắc thở ra một hơi, cảm thấy cả người nhẹ đi không ít, cô rũ mắt nhìn bé heo trong tay, thở dài... Đợi lát nữa trở về, đưa cho Tĩnh tỷ là được.
Lúc Bắc Bắc tìm thấy mấy người còn lại, Thẩm Thanh cũng đang đi qua. Bọn họ từ nhóm năm người thành sáu người, dù gì ban đầu cũng có vài người chưa nổi tiếng, đi ở đây cũng không lo bị nhận ra, nhưng bây giờ.... Có Lê Tiêu, Bắc Bắc cảm thấy không an toàn.
Suy nghĩ vài giây, cô và Thẩm Thanh nhìn nhau, nháy mắt đã hiểu ý của đối phương.
"Chúng tôi về trước."
Tống Tuấn Phong nhìn Bắc Bắc "Sớm vậy, không phải mới chơi sao?"
Bắc Bắc ừ một tiếng, nhìn xung quanh "Lỡ như bị nhận ra, tụi tôi vẫn nên về trước."
Nếu như bị nhận ra, không chừng ngày mai mọi người đều lên hot search.
Nhưng cô không ngờ suy nghĩ này của cô một giờ sau đã hiệu nghiệm.
Bắc Bắc và Thẩm Thanh chuẩn bị đi trước, Lê Tiêu liền lên tiếng, cuối cùng... Cả sáu người rời khỏi khu vui chơi.
Bắc Bắc và Thẩm Thanh ai oán nhìn nhaụ
Sáu người thì không đủ chỗ ngồi, cho nên vài người được chỉ qua xe của Lê Tiêụ
Bắc Bắc căn bản không muốn ngồi chung, nhưng Thẩm Thanh muốn tiếp cận thần tượng nên đã lôi kéo Bắc Bắc ngồi chung xe với Lê Tiêu, cuối cùng, trừ hai người đàn ông, cả ba nữ diễn viên đều ngồi trong xe của Lê Tiêụ
Bắc Bắc đỡ trán, chống cằm nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.
Trần Lam ngồi ở ghế phụ, nói chuyện cùng Lê Tiêụ
"Đàn anh, anh qua đây là có chuyện gì quan trọng hả?"
Lê Tiêu lạnh nhạt "Ừ, tìm A Phong có chút chuyện."
Trần Lam cười dịu dàng, "Thì ra là vậy, lần trước ngày kỷ niệm thành lập trường cũng không thấy anh, đàn anh dạo này bận đóng phim à?"
"Không có." Lê Tiêu quay đầu nhìn ra cửa sổ "Mọi người đã ăn cơm tối chưa?"
Thẩm Thanh vội vàng nói "Vẫn chưa, nam thần muốn đi cùng tụi em không?"
Bắc Bắc "..." Cô rất muốn hỏi Thẩm Thanh một câu, tiết tháo của cô ấy bay đi đâu rồi. Rõ ràng hai người ăn cơm tối no căng bụng.
Liếc Thẩm Thanh đang cười xấu hổ, Bắc Bắc nghẹ cười, xoay đầu ra cửa sổ.
Lê Tiêu ho nhẹ, giọng điệu bình tĩnh "Muốn ra ngoài ăn chút gì không, đúng lúc tôi cũng chưa ăn."
Thẩm Thanh nhướng mày, vui vẻ đáp "Được ạ."
Trần Lâm bên cạnh cũng đồng ý "Cũng được, đàn anh muốn ăn gì?"
Lê Tiêu khựng lại, xuyên qua gương chiếu hậu nhìn người ở đằng sau, nhỏ giọng nói "Gì cũng được, tụi em muốn ăn gì, tôi không kén chọn."
Trong xe Trần Lam và Thẩm Thanh bàn bạc một chút, quyết định ăn thịt nướng, đối với quyết định này... Bắc Bắc cảm thấy kỳ lạ, cô không nghĩ, Thẩm Thanh sẽ ở trước mặt thần tượng mình ăn thịt nướng.
Xe đi được nửa đường thì dừng lại, mọi người tìm một nhà hàng kín đáo, chuẩn bị đi ăn.

⬅ Trước Tiếp ➡