⬅ Trước Tiếp ➡
"Được rồi."
Hai người ở chỗ ném bóng chơi một hồi, Bắc Bắc đối với trình độ của Thẩm Thanh rất khâm phục.
Chơi ném bóng xong, Thẩm Thanh liền đi qua bên kia, còn nhân lúc Bắc Bắc đi vệ sinh, bắt cặp với mọi người xung quanh, rồi lập đội chơi chung.
Cô vừa mới ra ngoài, Thẩm Thanh đã gọi cô qua đó, cuối cùng Bắc Bắc không còn cách nào đứng bên cạnh cô ấy, nhìn Thẩm Thanh chơi game.
Ngoại trừ chơi game trên điện thoại, Bắc Bắc cũng không chơi những trò khác, cho nên hiện tại.... Cô chả hiểu gì cả, chỉ có thể mơ mơ màng màng nhìn giao diện đủ màu sắc, các nhân vật bay qua bay lại, nổ súng,.. Cô xem không hiểu, chỉ có thể bắt đắc dĩ nói với Thẩm Thanh cô đi qua bên kia.
Thẩm Thanh đang chơi, nghe cô nói vậy chỉ ậm ờ "Khi nào xong em sẽ gọi cho chị."
"Được."
Bắc Bắc đi từ trong đám đông đi ra, đi dạo xung quanh khu vui chơi, cuối cùng dừng ở trước máy gắp thú, cô nhìn chằm chằm bên trong máy, bỗng nhiên nở nụ cười.
Đi sang bên kia đổi mấy chục tệ đồng xu, Bắc Bắc đứng trước máy gắp thú màu hồng nhạt, bắt đầu chơi.
Người chơi gắp thú khá đông, đa số là nữ sinh, đương nhiên cũng có một số cặp tình nhân, Bắc Bắc đi đến một cái ở trong góc, cho nên cũng không gặp quá nhiều người.
Cô không biết gắp thú, nhưng vẫn luôn muốn thử.
Hôm nay xem như trải nghiệm một lần, chỉ là lúc sau, từ trạng thái hưng phấn, Bắc Bắc đã chuyển sang dáng vẻ ủ rũ, bé heo nhỏ hồng nhạt thật khó gắp.
Đã hai mươi xu, cô vẫn chưa gắp được.
Cúi đầu nhìn hai đồng xu cuối cùng trong lòng bàn tay, cô yên lặng thở dài, muốn tìm kiếm chút may mắn, ít nhất cô cũng phải gắp được một cái, xu trong tay vừa đút vào máy gắp thú, bên cạnh chợt có một giọng nói vang lên "Chơi này đi."
Bắc Bắc ngẩn người, theo bản năng ngẩng đầu, nhìn thấy người trước mặt, cô sửng sốt một lúc, hơi ngạc nhiên "Sao anh lại ở đây? Không sợ bị nhận ra à?"
Lê Tiêu nhướng mày, thấp giọng ừ một tiếng, đem Bắc Bắc kéo sang một bên "Để tôi thử."
Thời gian không còn nhiều lắm, Lê Tiêu đã đứng vào, Bắc Bắc nhấp môi, không nói gì.
Đã dùng một xu rồi, bé heo cũng không gắp được, trong tay Bắc Bắc chỉ còn một đồng xu cuối cùng, Lê Tiêu liếc mắt, thấp giọng hỏi "Thử lần nữa không?"
"Có." Cô cũng không từ chối, dù sao cũng còn cái cuối cùng. Không sao cả.
Chỉ là nửa phút sau, cô cảm thấy như gặp quỷ.
Cô đã dùng hết hai mươi đồng xu nhưng vẫn không gặp được bé heo, Lê Tiêu chỉ hai xu đã gắp được????
Bé heo rớt xuống, Lê Tiêu khom lưng lấy ra, đưa cho Bắc Bắc.
Bắc Bắc ngẩn ra hai giây, cười nói "Đây là anh gắp được, đừng cho tôi."
Lê Tiêu bật cười, liếc mắt nhìn cô "Tôi lấy mấy cái đồ của con gái làm gì??"
Bắc Bắc "..."
Không thể từ chối, thấy Lê Tiêu vẫn kiên trì, cô đành phải nhận lấy "Cảm ơn."
Lê Tiêu ừ một tiếng, cúi đầu nhìn cô "Nói chuyện với tôi phải xa cách vậy sao?"
Bắc Bắc sửng sốt, lắc đầu nói "Không phải, chỉ là thân phận chúng ta có..." Câu kế tiếp chưa nói ra khỏi miệng, nhưng Bắc Bắc nghĩ Lê Tiêu hẳn là hiểu được.
Lê Tiêu nhướng mày "Có cái gì, không phải đều như nhau sao."
Bắc Bắc nghẹn họng, không biết nên nói như thế nào mới đúng.

⬅ Trước Tiếp ➡