Đồ ăn kèm của cửa hàng bánh bao cô cũng rất thích, cải ngâm chua ăn cùng với bánh bao, cắn một miếng, a đúng là tuyệt vời.
Chu Thịnh nhìn dáng vẻ thỏa mãn của cô, cảm thấy buồn cười.
Cần lấy chiếc đũa, cùng Bắc Bắc ăn món bánh bao mà cô yêu thích.
Cửa hàng bánh bao kia đối với cô là chân ái, cách hai ngày phải ăn một lần, còn Chu Thịnh, người không thích ăn bánh bao cũng bị cô làm cho thích.
Ăn xong bữa sáng, Chu Thịnh dọn dẹp sạch sẽ, Bắc Bắc ngồi ở một chỗ, cúi đầu chơi điện thoại.
“Còn mệt không?”
Bắc Bắc gật đầu “Hơi hơi.”
Chu Thịnh ngồi xuống bên cạnh, duỗi tay bóp chân cô, thấp giọng hỏi “Chân có đau không?”
Bắc Bắc liếc anh một cái, hờn dỗi nói “Anh biết còn cố hỏi.”
Chu Thịnh chột dạ sờ mũi, ho hai tiếng “Xin lỗi.”
Anh nhìn Bắc Bắc, nói “Nhìn thấy em, anh chịu không được.”
Nhịn không được nên muốn bắt nạt thêm một chút.
Bắc Bắc trừng mắt, cũng không ngăn cản động tác của anh, tùy ý để Chu Thịnh xoa bóp cho mình.
“Đúng rồi, có phải anh quyết định rồi không.”
“Quyết định cái gì?”
Bắc Bắc cúi đầu nhìn Chu Thịnh, để điện thoại xuống nói “Buổi sáng em đọc tin nhắn nhóm, nghe giảng viên nói anh đã kí hợp đồng hết với năm người hôm qua.”
Nghe vậy, Chu Thịnh đáp lại “Ừ ký rồi.”
“Tại sao?” Bắc Bắc tò mò hỏi.
Chu Thịnh mỉm cười, nhìn cô “Thực lực rất tốt, có ngoại hình, hơn nữa anh cũng đã xem họ biểu diễn.”
Bắc Bắc nhướng mày “Vậy à, vậy sao anh lại ký hợp đồng với Tôn Vệ?”
Theo lý mà nói.... cái người ‘keo kiệt bủn xỉn’ này, chắc chắn không ưa Tôn Vệ.
Chu Thịnh nhướng mày, hừ lạnh nói “Muốn biết vì sao anh lại ký hợp đồng với cậu ta?”
“Đúng vậy.”
Anh dừng một chút, nhẹ giọng nói “Muốn cậu ta từ chối em.”
Bắc Bắc “????”
57.
Editor 14thfebruary
Buổi chiều ánh nắng chan hòa, Bắc Bắc ở nhà nghỉ ngơi một buổi sáng, buổi chiều đã thấy Trần Tĩnh đúng giờ lái xe đến đây chờ cô.
Lúc Bắc Bắc đi, Chu Thịnh vô cùng ai oán từ thư phòng đi ra, nhìn cô chằm chằm.
Cô bất đắc dĩ bật cười, thấp giọng an ủi người đàn ông bị ‘vứt bỏ’, “Nếu anh không bận có thể đến thăm em.”
Chu Thịnh ngạo kiều rầm rì, nhéo mặt cô, nói “Tự chăm sóc bản thân.”
“Ừ, có Tĩnh tỷ ở đây, anh đừng lo.”
“Có chuyện gì phải gọi cho anh.”
“Em biết rồi.”
Bắc Bắc mỉm cười nhìn anh, lưu luyến tạm biệt Chu Thịnh, cô mới xách valy xuống lầu, Trầm Tĩnh ở dưới chờ cô. Lúc thấy Bắc Bắc đi xuống, nhướng mày, hơi kinh ngạc “Chu tổng không xuống cùng em à?”
Bắc Bắc cười “Xuống cùng có khi em lại không đi được.”
Nghe vậy, Trần Tĩnh vội vàng nói “Vậy nhanh lên xe đi.”
Bắc Bắc “....Khủng bố như vậy sao?”
Trần Tĩnh cong môi “Đúng vậy, chủ yếu là nếu em không quay lại đoàn phim đóng phim, chị sẽ không có tiền, còn bị đạo diễn mắng.”
Bắc Bắc “...” Cô không còn gì để nói.
Lúc về không mang gì nhiều, cho nên lúc đi cũng không có quá nhiều hành lý, Bắc Bắc xách một cái túi nhỏ, đặt ở phía sau, cùng Trần Tĩnh đi đến phim trường.
Đường đi không quá xa xôi, huống chi còn đi qua cao tốc.
Cả hai trò chuyện suốt quãng đường đi, không thấy mệt mỏi.
Đường đi không có kẹt xe, Bắc Bắc và Trần Tĩnh đến khách sạn vào lúc chiều tối.
Trần Tĩnh nhìn Bắc bắc, “Đêm nay không cần đến phim trường, nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai hẵng đến.”