Còn đồng ý khi nào, thực ra là lúc trên đường trở về, giảng viên hỏi một vài người về tình hình của bọn cô, nói nếu Mộ Bắc liên hệ, mấy người có muốn ký hay không.
Lúc ấy mọi người đều nghĩ, Mộ Bắc là công ty lớn như vậy, chắc cũng không ai nghĩ đến.
Vừa nói xong, phía dưới có rất nhiều bạn học nói chúc mừng.
Bắc Bắc nhướng mày, suy nghĩ vài giây, nói “Cảm ơn mọi người.”
Nhắn tin xong, cô tắt thông báo tránh bị làm phiền.
Mới vừa thiết lập xong, Trần Tĩnh đã gọi đến.
“Tĩnh tỷ.”
Trần Tĩnh mang theo ý cười truyền tới “Bắc Bắc à.”
“Sao ạ.”
“Tối hôm qua thế nào?”
Bắc Bắc “...Cái gì thế nào?” Cô đỏ mặt, cắn môi dưới trả lời, cô không tin... hôm qua Trần Tĩnh biết cô và Chu Thịnh làm gì.
Nghe vậy, Trần Tĩnh cong môi cười “Không trêu em nữa, chị gọic ho em là có việc.”
“Chị nói đi.”
“Chị nhận cho em một quảng cáo, có hứng thú không?”
Hai mắt Bắc Bắc sáng lên, vui mừng nói “Có ạ, là quảng cáo gì?”
“Thạch trái cây.”
“Hả?”
Trần Tĩnh lặp lại lần nữa “Là quảng cáo thạch trái cây, nhãn hiệu đó siêu ngon, bọn họ thấy em rất phù hợp, nên mới quyết định chọn em.”
Bắc Bắc trầm mặt một hồi, “Em chỗ nào khiến cho mọi người thấy em là một người thích ăn thạch trái cây?”
Trẫn Tĩnh khẽ ho “Không phải lý do này.”
“Vậy là cái gì?”
Nghĩ nghĩ, Trần Tĩnh nhanh chóng truyền lại lời của nhân viên phụ trách quảng cáo cho Bắc Bắc nghe “Họ nói, nhìn môi em rất giống thạch trái cây, nên muốn tìm em làm đại diện phát ngôn.
Bắc Bắc “....”
Loại so sánh này, khiến cô cảm thấy thật đáng sợ.
“Chị thích quảng cáo này sao?”
Trần Tĩnh ừ một tiếng “Đúng vậy, chắc chắn em cũng sẽ thích, làm đại ngôn đi, dù sao cũng có tiền.” Dừng một chút, Trần Tĩnh nói thêm “Dù sao đại ngôn thực phẩm này cũng không có vấn đề gì lớn.”
Bắc Bắc suy nghĩ, gật đầu đáp lời “Ok, khi nào quay vậy, để em điều chỉnh lại thời gian, em không thể xin đoàn phim nghỉ thêm nữa.”
“Việc này em cứ yên tâm, không thành vấn đề.”
“Vâng, vậy chị quyết định đi.”
Trần Tĩnh ừ một tiếng “Tối nay em phải đi rồi, chị sẽ nhắc em trước.”
Bắc Bắc “...Vâng.” Cô không chút sức sống đáp lại, tuy rằng rất thích đóng phim, nhưng cũng rất mệt.
Đặc biệt là tình huống bây giờ, cô cảm thấy thân thể mình, không thể dăm ba bữa là khôi phục lại bình thường.
Trần Tĩnh nghe âm thanh yếu ớt của cô bên này, bất đắc dĩ nói “Đừng thở dài, còn hơn một tháng nữa, kiên trì một chút.”
Bắc Bắc khẽ cười “Em biết mà.”
Cô cùng Trần Tĩnh nói chuyện vài câu, rồi mới cúp điện thoại, đúng lúc Chu Thịnh mua đồ ăn sáng quay về.
“Dậy rồi à?”
Bắc Bắc một ừ một tiếng, ôm đầu ngồi trên ghế sô pha hỏi “Có thể ăn ở đây không?”
Chu Thịnh bật cười gật đầu “Không muốn đổi chỗ hả?”
Bắc Bắc hừ một tiếng “Khó chịụ”
“Ừ, ngồi đây ăn đi.” Phía trước sô pha có một cái bàn trà, Chu Thịnh đem bữa sáng đặt lên trên, lấy ra bánh bao nhỏ mà cô thích cùng với món ăn kèm, đặt ở bên canh, nhìn rất ngon mắt.
Bắc Bắc chỉ cảm thấy đói bụng rã rời, không chờ đợi ai, cô nhanh chóng cầm lấy đôi đũa Chu Thịnh đưa, gắp một cái bánh báo chấm tương ớt, hai miếng ăn xong một cái bánh bao hấp, có thể nói là rất ngon.