Các bạn học đều đáp "Được."
Bắc Bắc cong môi, đi về ký túc xá, vừa đi vừa gọi điện thoại cho Chu Thịnh.
"Anh chờ em một chút, em về ký túc xá đã."
Chu Thịnh nhéo nhéo mũi, thấp giọng ừ một tiếng "Không vội, chờ em cùng về nhà."
"Vâng."
Nhanh chóng chạy về ký túc xá, Bắc Bắc thu dọn đồ của mình, nói với đám Tiểu Ngư một tiếng, rồi chạy như bay ra bên ngoài.
Xe Chu Thịnh dừng ở cửa phía nam bên kia, Bắc Bắc vừa mới đi qua đã thấy được bóng xe dưới tán cây, cong môi, cô mỉm cười đến gần. Trên ghế lái là Tào Nhất Minh, Bắc Bắc thuần thục mở cửa ghế sau ra ngồi xuống.
Vừa vào đã đối diện với ánh mắt đang mỉm cười của Chu Thịnh.
Bắc Bắc ho nhẹ "Hôm nay anh không cần về không ty tăng ca sao?"
Chu Thịnh cúi đầu, nắm lấy tay cô "Ừ, về nhà nghỉ ngơi."
Tào Nhất Minh nhìn kính chiếu hậu, thấy cách Chu Thịnh ở cùng Bắc Bắc, lắc đầu, có lẽ ở công ty không ai có thể tin được Chu Thịnh lại dính vợ mình như vậy.
Cảm thấy bản thân là một cái bóng đèn, Tào Nhất Minh tận lực nhanh chóng lái xe, muốn thoát ra càng sớm càng tốt.
Còn hai người phía sau cứ anh anh em em.
Chu Thịnh nhéo tay cô, thấp giọng hỏi "Hôm nay cảm thấy như thế nào?"
"Cảm thấy gì?" Bắc Bắc kinh ngạc liếc nhìn anh, nói thầm "Tại sao anh không nói với em chuyện anh đến trường?"
Nghe vậy, Chu Thịnh nhướng mày, nhéo tay cô một cái "Vợ à, em không quan tâm anh còn mắng anh."
Bắc Bắc "??? Em mắng anh lúc nào?"
"Em nói anh không nói cho em biết."
Bắc Bắc câm nín, không nói nên lời "Vốn dĩ..... Chính là như vậy." Tuy rằng cô cũng không hỏi.
Nghĩ đến đây, Bắc Bắc xấu hổ sờ tai, nhìn Chu Thịnh nói "Thì ra anh cũng là sinh viên của trường em, hôm nay em mới biết đó."
Vừa dứt lời, sắc mặt Chu Thịnh liền khó coi.
Anh cắn răng, nói bên tai Bắc Bắc "Em không biết?"
Bắc Bắc "......"
Cô quả thật không biết, chuyện này..... Cũng không quá kỳ đi.
Nhưng liếc thấy sắc mặt của Chu Thịnh, Bắc Bắc cảm thấy mình không nói nên lời.
Nghĩ rồi, cô vội vàng an ủi Chu Thịnh, "Có thể là em không chú ý đến, anh biết mà, em rất lười."
Chu Thịnh hừ lạnh, ngạo kiều quay đầu không nhìn cô "Nhưng em biết Lê Tiêu học cùng trường."
Bắc Bắc không có gì để nói, Lê Tiêụ.. Cô quả thật biết, nhưng đó là do Lê Tiêu là diễn viên, có quá nhiều người đề cập đến, giảng viên ở trường lúc giảng bài, cũng thường xuyên lấy Lê Tiêu ra làm ví dụ, Bắc Bắc không muốn biết, cũng rất khó.
Bắc Bắc đối với người bên cạnh ghen tuông có chút dở khóc dở cười.
"Có phải anh say rồi không?"
"Không."
Bắc Bắc cười, liếc mắt nhìn một cái "Nói dối, em thấy anh uống say rồi."
Chu Thịnh hừ một tiếng "Không có, anh mới uống mấy chén."
Tào Nhất Minh nghe thấy âm thanh nói chuyện đằng sau, thật sự hoàn toàn không để ý đến mình.
Dọc đường đi phải dỗ ngạo kiều Chu Thịnh, Bắc Bắc cảm thấy rất mệt tâm.
Lúc đến tiểu khu, Tào Nhất Minh đưa hai người đến dưới lầu, nhìn hai người đi lên mới rời đi.
Tiểu khu lúc này rất an tĩnh, bên ngoài không còn nhiều người.
Bắc Bắc và Chu Thịnh đi vào thang máy, ngạo kiều liền nhích lại gần cô, cọ cọ bả vai cô, làm nũng "Vợ ơi."
"Ừ?"