Mọi người đều có tinh thần rất tốt, vừa ăn vừa ngồi nói chuyện, đến giữa trưa tâm trạng mọi người vẫn ổn.
Mười phút sau, giảng viên nhìn sinh viên bên cạnh, thấp giọng nói "Đồng Bắc Bắc sao còn chưa quay lại, em ra ngoài xem thử đi. Có khi nào lạc đường rồi không?"
Người nọ đáp lại "Dạ."
Chỉ là cô ta còn chưa đứng lên, Bắc Bắc đã đẩy cửa đi vào, khuôn mặt đỏ hồng như một quả táo, thoạt nhìn rất ngon miệng. Nếu để ý kỹ hơn một chút, có lẽ sẽ nhận thấy môi cô đỏ hơn bình thường.
Chỉ là mọi người không có suy nghĩ sâu xa như vậy, ngoại trừ vài người quen biết ra, thì giảng viên và bạn học của Bắc Bắc không phát hiện ra cái gì.
Bắc Bắc vừa mới ngồi xuống, Chu Thịnh đã đẩy cửa bước vào.
Anh vừa đi tới, Mã Viễn liền mỉm cười nhìn anh một cái, trêu chọc nói "Chu tổng, cậu mới đi một lúc mà sao cổ áo lại lộn xộn rồi?"
Bắc Bắc đang ngồi nghiêm chỉnh, trong lòng khẽ run lên.
Mà đương sự không chút để ý cong môi cười, nói câu "Ừ, ở bên ngoài gặp phải con mèo con, nó liên tục cắn vào tay và cổ áo của tôi, có thể lúc ấy bị rối."
Đầu của Bắc Bắc gần như cúi xuống gầm bàn.
Mã Viễn và Trần Tĩnh nhìn nhau, tiếp túc trêu đùa "Chắc con mèo đó thấy cậu lớn lên đẹp trai, nếu không cũng không đến mức cắn loạn trên người cậụ"
Chu Thịnh nhướng mày, chỉ nói "Đúng vậy, không chừng con mèo kia thích trai đẹp."
Mọi người cười ha ha, giảng viên ngồi ở một bên cũng bật cười theo, nhìn vẻ mặt nhu hòa của Chu Thịnh, nhịn không được nói "Mèo cũng phải xem giá trị nhan sắc phải không, nhan sắc của Chu tổng quả thật rất cao."
Chu Thịnh cong môi, cười như không cười liếc nhìn Bắc Bắc cách đó không xa, nói khẽ "Cũng may mắn là tôi có nhan sắc, nếu không mèo con đã không thích tôi."
Giảng viên cảm khái "Không đến mức đó, mị lực của Chu tổng rất lớn."
Những giảng viên trong khoa diễn xuất đều là những người rất giỏi, biết ăn nói, không thể so sánh với những giảng viên bình thường. Cho nên mới có thể nói chuyện với Chu Thịnh dễ dàng như vậy.
Bữa ăn này rất lâu, cho đến lúc mọi người ai cũng nồng nặc mùi rượu mới tan cuộc.
Ngoài sinh viên ra, thì những người còn lại uống không ít.
Bắc Bắc ngồi cách đó không xa, có thể thấy rõ sắc mặt của Chu Thịnh, có chút bực mình, người khác có thể không nhận ra, nhưng đối với Bắc Bắc, một người thường xuyên ở cùng với Chu Thịnh, cô có thể phát hiện ra sự khác biệt từ anh.
Sau khi ăn xong, giảng viên của bọn cô không tha cho Chu Thịnh, vẫn luôn ở bên tạm biệt linh tinh gì đó.
Về những người Chu Thịnh kêu đến, giảng viên có để lại phương thức liên lạc của năm người, có vấn đề gì sẽ liên lạc.
Cho dù lưu luyến, nhưng mọi người cũng chào tạm biệt rồi đi về.
Bắc Bắc đi với các bạn học, mỉm cười chào Chu tổng với bọn họ, lại đối diện ánh mắt bỡn cợt của Trần Tĩnh, Bắc Bắc tự nhiên bỏ qua. Còn Chu Thịnh, lúc Bắc Bắc đi ngang qua, cố ý nháy mắt với cô.
Bắc Bắc cúi đầu, đi theo bọn họ với giảng viên về trường học. Vừa đến trường, mọi người có thể hoạt động tự do, giảng viên cũng không nhiều lời, chỉ dặn dò vài câu rồi đi.
Tôn Vệ nhìn Bắc Bắc, vừa định hỏi, Bắc Bắc đã chủ dộng nói chuyện.
"Tôi về ký túc xá trước."