⬅ Trước Tiếp ➡
"Được." Bắc Bắc xoa đầu, vẫn cảm thấy không tin được."
Mình thế mà lại ngủ nguyên buổi chiều, ngủ đến 6 giờ hơn. Chắc khoảng 3 tiếng, Bắc Bắc kêu lên, buổi chiều ngủ nhiều như vậy.... Buổi tối không phải khỏi ngủ luôn sao
Hai người cùng nhau về nhà, công ty lúc này cũng không còn bao nhiêu người.
Trước khi về nhà, Bắc Bắc cùng Chu Thịnh đi siêu thị một chuyến, cô đã về, không thể lúc nào cũng ăn cơm ở bên ngoài được, huống chi tủ lạnh lại trống không, tính đi tính lại, Bắc Bắc cũng muốn mua đồ ăn về.
Buổi tối đi siêu thị không đông lắm, bây giờ đang là thời điểm tan tầm, nên có rất nhiều người ở ngoài đường, Bắc Bắc và Chu Thịnh đến một siêu thị quen thuộc, mua một ít đồ vật rồi nhanh chóng về nhà.
Vừa đến nhà, Bắc Bắc cảm thấy mình bị khẩu trang che đến ngạt thở, dù đeo khẩu trang rất hiều lần nhưng cô vẫn không thích thứ này.
"Anh muốn ăn gì, buổi tối em sẽ nấu cho anh?"
Chu Thịnh nhướng mày, nhìn Bắc Bắc nói "Ăn em."
Bắc Bắc "..... Em không có đùa."
Chu Thịnh lầm bầm hai tiếng "Anh cũng không có đùa." Anh ôm Bắc Bắc cảm khái "Chúng ta kết hôn bao lâu rồi?"
Bắc Bắc "Không biết."
Chu Thịnh duỗi tay, nghiến răng nghiến lợi nhéo khuôn mặt mềm mại của cô. "Nói nghiêm túc."
Bắc Bắc bật cười, nắm lấy tay anh nói "Tại sao lại hỏi đến chuyện này?"
Chu Thịnh nhướng mày, hừ một tiếng, cọ vào cổ Bắc Bắc, rầu rĩ không vui nói "Bởi vì anh muốn ăn thịt."
Bắc Bắc "Hả? Thịt gì?"
Nghe vậy, Chu Thịnh ý vị không rõ liếc cô một cái "Em nói xem."
53.
Editor 14thfebruary
Chu Thịnh nháo một hồi, đến khi về nhà cũng không nhắc lại chuyện này.
Bắc Bắc cùng anh ăn cơm chiều xong, rồi lên sô pha xem TV, Chu Thịnh đang xem tài liệu linh tinh, Bắc Bắc nhìn qua cũng không làm phiền anh, im lặng ngồi xem TV.
Coi coi, ngủ lúc nào không hay.
Lúc Bắc Bắc tỉnh lại, là đang cùng Chu Thịnh nằm ngủ trên giường.
Cô ngây ngốc một lúc, cũng không ngồi dậy đi sang phòng bên cạnh, dù sao cô và Chu Thịnh cũng đã ngủ với nhau rất nhiều lần rồi. Suy nghĩ một chút, Bắc Bắc chui vào trong lòng của người bên cạnh, cọ cọ, ôm lấy eo Chu Thịnh rất thõa mãn chép miệng một cái, tiếp tục nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
Tiếng cười từ đỉnh đầu truyền đến, Chu Thịnh nhìn hành động của cô, cong môi "Tỉnh ngủ?"
Bắc Bắc thấp giọng ừ một tiếng "Hình như là vậy."
Kỳ thật cũng không phải, chỉ là hơi mệt một chút.
Chu Thịnh hiểu ra, vỗ phía sau lưng cô nói "Ngủ đi, còn lâụ"
"Mấy giờ rồi?"
Chu Thịnh nhìn đồng hồ báo thức trên tủ nói "12 giờ, ngủ đi."
"Ừ, ngủ ngon."
Chu Thịnh cụp mắt nhìn người trong ngực, khóe môi cong nhẹ, nhếch lên một nụ cười nhẹ, cúi đầu hôn lên tóc cô, rồi ôm cô đi ngủ.
Buổi sáng, Chu Thịnh đi làm được một lúc, cô mới bắt đầu rời giường.
Cô dọn dẹp, trang điểm một chút, mang khẩu trang và mũ vào, rồi tự mình đi đến trường học.
Đơn xin nghỉ vẫn còn hạn, chẳng qua quay về vì hôm nay là ngày kỉ niệm thành lập trường, Bắc Bắc không đến lớp để thông báo, mà trực tiếp đi đến ký túc xá của bọn cô. Gặp mấy người Tiểu Ngư, nói chuyện một chút, rồi chuẩn bị đi ăn cơm.
Nhà hàng này do trợ lý của Chu Thịnh đặt bàn, sau khi Bắc Bắc nhận được tin nhắn từ Chu Thịnh, cô mới biết nhà hàng này ở đâụ

⬅ Trước Tiếp ➡