Nghe vậy, Chu Thịnh nhướng mày, được bước lấn tới hỏi "Ý em là không ở văn phòng liền có thể?"
Bắc Bắc nghẹn họng, quỳ lạy với năng lực xuyên tạc của anh.
"Em không...." Chuyện này.... Mấy từ còn lại không thể nói ra...
"Anh bỏ em ra trước, trong văn phòng phải chú ý đến hình tượng " Cô nói thầm "Dù gì anh cũng là ông chủ."
Chu Thịnh cười, cong mắt "Ông chủ cũng phải hôn vợ của mình chứ."
Bắc Bắc "........"
"Về nhà nói tiếp."
Nhận được đáp án hài lòng, Chu Thịnh chỉ thiếu nước đem cái đuôi vểnh cao lên trời "Là em nói đó."
Bắc Bắc hoàn toàn câm nín.
Ăn cơm trưa xong, Chu Thịnh tiếp tục làm việc, thời gian nghỉ trưa một chút cũng không có.
Còn Bắc Bắc tạm thời rất rảnh, nhưng lại bị bạn học thêm vào group chat, nhìn mọi người nói chuyện.
Bởi vì ngày mốt là ngày ky niệm thành lập trường, nên group chat rất náo nhiệt, bởi vì Bắc Bắc chuyển ngành, mà nhóm lớp lúc trước vẫn còn tên cô, cho nên bây giờ cô có tận hai group.
Cả hai cái đều rất náo nhiệt.
Mỗi cái cô đều nhìn một chút, sau đó cùng đám Tiểu Ngư nói chuyện phiếm. Tuy rằng khoảng thời gian này cô đều ở đoàn phim, nhưng Bắc Bắc không có cắt đứt liên lạc với bọn họ. Mỗi ngày bốn người đều nói rất nhiều chuyện, nói về những chuyện ở trường, thuận tiện hỏi thăm Bắc Bắc.
Lúc mọi người đang thảo luận ăn gì, Bắc Bắc suy nghĩ, có lẽ Chu Thịnh biết rất nhiều món ăn ở trường, theo bản năng cô nói lên "Chu Thịnh, gần trường học có quán ăn nào ngon không? Có mang về không."
Nghe vậy, tay cầm bút của Chu Thịnh dừng lại, kinh ngạc nhìn Bắc Bắc "Em muốn mời khách sao?"
"Ừ ừ, ngày mốt đi ăn với bạn cùng phòng."
"Em nói với trợ lý Tào số lượng, sở thích, cậu ta sẽ sắp xếp cho em."
Bắc Bắc suy nghĩ, không phản đối "Được nha."
Cô tin tưởng lựa chọn của Chu Thịnh, càng tin trợ lý có thể làm tốt.
Cả buổi chiều, Bắc Bắc rất lười biếng, cùng bạn học tâm sự, chơi một chút trò chơi, mệt mỏi liền nằm ngủ trên sô pha.
Lúc Chu Thịnh đi họp trở về, cô vẫn còn ngủ.
Chu Thịnh rũ mắt nhìn khuôn mặt trắng nõn của cô, trong mắt hiện lên ý cười.
Yên lặng trở về bàn làm việc, không quấy rầy giấc ngủ của Bắc Bắc.
Bắc Bắc ngủ một lúc, liền ngủ tới lúc tam tầm, khoảng thời gian ở đoàn phim, tuy không phải rất bận rộn, nhưng cũng không chênh lệch bao nhiêu, có đôi khi nửa đêm phải quay phim, cô không thể không đợi, và Bắc Bắc.... là một người không thể ngủ ở bên ngoài, chỉ khi nào có người thân quen, hay hoàn cảnh quen thuộc, cô mới yên tâm đi ngủ.
Mấy chỗ giống như ở phim trường, cô đúng thật không thể ngủ được.
Hơn nửa tháng nay, Bắc Bắc rất thiếu ngủ.
Lúc cô tỉnh lại, Chu Thịnh vẫn còn làm việc, nghe thấy tiếng động, Chu Thịnh ngẩng đầu nhìn qua, mỉm cười hỏi "Tỉnh rồi?"
"Ừ." Mới tỉnh lại, giọng nói có chút khàn khàn.
Bắc Bắc trả lời, xoa cổ của mình nhìn về phía Chu Thịnh, bộ dáng nhập nhèm nhìn rất đáng yêu "Mấy giờ rồi?"
Chu Thịnh cười nhẹ, nhìn thời gian trong máy tính "6 giờ 10 phút."
Bắc Bắc ".....Hả?" Đầu óc đang không tỉnh táo, nháy mắt liền tỉnh, cô chớp đôi mắt nhìn Chu Thịnh, có chút không tin "Anh nói mấy giờ cơ?"
Chu Thịnh bật cười, che miệng ho nhẹ nói "Tan tầm rồi, em chờ anh mười phút, chúng ta về nhà."