⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh khí thế bừng bừng, làm cho những người ở đây đều phát run, ngay cả thở cũng không dám.
Tào Nhất Minh đưa tài liệu cho Chu Thịnh, suy nghĩ một lúc, cúi xuống nói nhỏ vào tai anh, "Chu tổng, phu nhân đến đây."
Tay cầm tài liệu của Chu Thịnh khựng lại, đôi mắt sắc bén nhìn về phía Tào Nhất Minh "Ai?"
"Đồng tiểu thư."
Chu Thịnh ngẩn người, bỗng nhiên nhìn điện thoại, khẽ cười "Tôi biết rồi, bây giờ cô ấy ở đâu?"
"Ở văn phòng chờ ngài."
Chu Thịnh hiểu rõ, ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường, ho khẽ "Cuộc họp sáng nay tạm dừng ở đây, chiều nay tiếp tục." Chu Thịnh dừng lại, lạnh lùng nói "Chiều nay, tôi hy vọng không xuất hiện những sai lầm như sáng hôm nay, hiểu chưa?"
Đám người ở dưới vội vàng đáp lời "Đã rõ."
Chu Thịnh ừ một tiếng, cầm điện thoại, đi nhanh ra khỏi phòng họp.
Để cho mấy người còn lại rơi vào tình trạng rối ren, không phải trước khi Tào Nhất Minh đến, Chu Thịnh còn nói nếu hôm nay không giải quyết được thì buổi họp sẽ không kết thúc sao.
"Trợ lý Tào, có chuyện gì vậy?"
"Tại sao Chu tổng lại không mắng chúng tôi?"
"Đúng vậy, tự nhiên lại tan họp, tôi còn hy vọng mắng xong trong sáng nay, để buổi chiều không cần họp nữa."
Tào Nhất Minh đối với mồm năm miệng mười của nhóm người này, không có gì để nói.
"Chu tổng không mắng các ông không phải là rất tốt sao?"
Mọi người đồng thời lắc đầu "Không, sau khi Chu tổng mắng ít nhất cũng chỉ cho vài cách, bây giờ không mắng, tôi không biết phải sửa lại như thế nào cho đúng."
"Tôi cũng vậy, tôi thực sự không thể quyết định về dự án này, phải có Chu tổng phân tích mới được."
"Đúng đúng đúng, tuy rằng Chu tổng mắng rất khó nghe, nhưng tôi có thể lắng nghe, chỉ cần làm xong dự án này, tôi có thể để Chu tổng tùy ý mắng chửi cả ngày."
.....
Mỗi người ở đây, đều có một suy nghĩ như vậy.
Về phần Tào Nhất Minh, người đã lắng nghe tâm tư của mọi người, anh ta dùng ánh mắt an ủi nhìn đám người bị Chu Thịnh ngược đãi.
"Yên tâm đi, chiều này Chu tổng sẽ không mắng người đâụ"
"Tại sao?" Mọi người đồng thanh hỏi
Tào Nhất Minh dừng lại, bất đắc dĩ nói "Bởi vì cứu tinh của mấy ông đã trở về."
Mọi người "???? Ai cơ??"
Tào Nhất Minh nhướng mày, "Người cứu các ông lần trước lại xuất hiện."
Mọi người "....."
Chu Thịnh đi đến văn phòng, vừa đi đến cửa, anh dừng lại, không ngừng hít sâụ
Tính toán thời gian, rất lâu rồi anh chưa gặp Bắc Bắc, lúc trước cách hai ngày anh sẽ đến đoàn phim thăm Bắc Bắc, nhưng vì dạo này Chu Thịnh quá bận nên không thể đi.
Hai người đã năm ngày chưa gặp nhaụ
Đứng trước cửa, Chu Thịnh ho nhẹ, rồi mới đẩy cửa đi vào.
Cửa mở ra, Chu Thịnh thấy Bắc Bắc đang ngồi trên sô pha, nghe thấy tiếng động, Bắc Bắc quay đầu lại nhìn.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, không ai mở miệng nói chuyện.
Chu Thịnh khựng lại, nhìn người đang cười cách đó không xa, cong môi, đóng cửa lại đi về phía Bắc Bắc.
Bắc Bắc mỉm cười nhìn anh, đứng lên hỏi "Bất ngờ không?"
Chu Thịnh gật đầu, giọng nói khó nén được sự kích động "Bất ngờ."
Bắc Bắc cười tươi, duỗi tay ôm lấy cổ anh, cười tủm tỉm hỏi "Nhưng em thấy biểu cảm của anh, tại sao không có cảm giác ngạc nhiên vậy?"
Chu Thịnh cười nhẹ, trực tiếp ôm cô lên, đặt xuống bàn làm việc của anh, để trán hai người chạm vào nhaụ

⬅ Trước Tiếp ➡