⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc đứng đó suy nghĩ một lúc, ngây ngốc đứng nhìn tủ lạnh một hồi, cô mới lấy điện thoại nhắn tin cho Chu Thịnh.
Chu Thịnh ngẩng đầu liếc nhìn quản lý đang báo cáo cho mình, giơ tay ra chỉ "Quản lý Quách, vấn đề ông vừa nói, ông tự nghĩ lại một chút, chắc chắn đây là việc nên làm?"
Chu Thịnh hơi cúi người, ngón tay gõ gõ trên mặt bàn, trầm giọng nói "Theo tôi biết, thị trường trang sức hiện nay...." Chu Thịnh nói ra ý kiến của mình, phân tích cho ông ta nghe.
"Ông đã xem bản báo cáo này rồi mới đưa cho tôi duyệt?."
"Đúng vậy."
Bên này Chu Thịnh đang mở cuộc họp, còn Bắc Bắc đang ở nhà suy nghĩ thật lâu, bỗng nhiên đưa ra một quyết định, ra ngoài
Cho Chu Thịnh một bất ngờ lớn.
Có bất ngờ hay không, thì Bắc Bắc cũng không biết.
Đeo khẩu trang và mũ vào, Bắc Bắc bắt một chiếc xe bên đường, đi đến tập đoàn Chu thị.
Bắc Bắc cảm thấy mình thật may mắn vì cô vẫn chưa nổi tiếng, ngay cả khi tài xế nhìn chằm chằm cô thật lâu, cũng không nhận ra.
Chỉ hỏi một câu "Cô gái, có phải tôi biết cô không?"
Bắc Bắc khựng lại, nở nụ cười sau khẩu trang "Mặt của tôi rất đại trà, có thể là anh đã gặp tôi ở đâu rồi."
Bác tài xế lắc đầu "Không, tôi có cảm giác như đã nhìn thấy cô ở đâu đó rồi, cô có phải người nổi tiếng không?"
"Không phải."
Bắc Bắc kiên quyết phủ nhận, dù sao cô cảm thấy sẽ không có ai nhận ra mình.
Bác tài xế vẫn nhìn cô chằm chằm, nhưng cũng không nhớ ra là ai, chỉ có thể thì thầm "Thật sự rất quen."
Bắc Bắc vẫn duy trì nụ cười, không nói gì.
Cũng may từ nhà đến công ty không xa, Bắc Bắc cũng không rơi vào cảnh khốn khổ này lâu, xe dừng lại ở dưới, Bắc Bắc nhanh chóng trả tiền rồi chạy đi lấy người.
Cô đi vào Chu thị, Bắc Bắc chỉ mới đến đây vài lần, nhưng đối với nơi này rất có ấn tượng. Lúc trước Chu Thịnh đưa cho cô một cái thẻ công tác, nên rất thuận tiện ra ra vào vào.
Bắc Bắc nhìn xung quanh một vòng, trực tiếp đi đến quầy lễ tân.
Cô sợ chặn lại, đến lúc đó lại càng xấu hổ. Bắc Bắc mang khẩu trang đi về phía trước, đưa thẻ thang máy mà Chu Thịnh cho cô ra trước mặt lễ tân, sau đó lễ tân hỏi ý kiến của cô, rồi dẫn cô đến thang máy chuyên dụng.
Không bị cản trợ, cô đi lên tầng cao nhất, đến phòng của Chu Thịnh.
Vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã gặp Tào Nhất Minh đang vội vàng cầm tài liệu đi qua.
Hai người nhìn nhau, Tào Nhất Minh sửng sốt, nhìn Bắc Bắc, hơi nghi ngờ gọi lên một tiếng "Phu nhân?"
Bắc Bắc đối với cách gọi này thiệt là ba chấm gật gật đầu "Là tôi."
Cô nhìn Tào Nhất Minh, hỏi "Chu Thịnh đâu?"
Tào Nhất Minh dừng lại, vội vàng nói "Hiện tại Chu tổng đang họp, chắc một chút nữa sẽ xong. Cô đến văn phòng đợi ngài ấy nhé?"
Bắc Bắc mỉm cười "Được rồi."
Chu Thịnh không có ở văn phòng, ngược lại cô cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Tào Nhất Minh dẫn Bắc Bắc vào phòng làm việc của Chu Thịnh, hỏi cô muốn uống gì không mới đi ra ngoài, lúc sau mang đến cho Bắc Bắc một ly nước suối, xong hết tất cả Tào Nhất Minh chạy nhanh như bay đi tìm tài liệu mà Chu Thịnh yêu cầu, mang vào phòng họp.
Trong phong họp, không gian im lặng như tờ.

⬅ Trước Tiếp ➡