Đến nơi đã gần tối, hai người Bắc Bắc và Trần Tĩnh đi đến khách sạn, khách sạn này nằm ở vị trí không cách xa trường học là bao, nghe nói vì tiện cho diễn viên, cho nên mới cố ý tìm khách sạn gần nhất.
Khách sạn ở đây xem ra cũng không tệ, ít nhất nhìn bề ngoài rất đẹp, y như mới, còn bên trong Bắc Bắc chưa thấy.
Đoàn phim đã đặt phòng trước, Bắc Bắc và Trần Tĩnh chỉ cần đem giấy tờ ra đăng ký, rồi sau đó nhận được phòng.
Cũng may đoàn phim này không tệ, sắp xếp phòng của cô và Trần Tĩnh, hai người ở đối diện, hành động này của đoàn phim khiến Bắc Bắc cảm thấy rất tốt, tất cả diễn viên đều ở cùng một tầng với trợ lý và người đại diện của mình, cùng lắm thì tầng của trợ lý và người đại diện sẽ khác một chút.
Nhưng lần này không có, Bắc Bắc rất vui mừng.
Trần Tĩnh cũng như vậy, đối với đoàn phim này tăng lên không ít hảo cảm.
Hai người lên lầu, vào phòng, từng người lấy đồ đạc ra sắp xếp một chút, lúc sau Trần Tĩnh nhắc nhở Bắc Bắc "Gửi tin nhắn trong nhóm, nói là mình đến nơi rồi."
Chị ấy nói nhóm là diễn viên trong đoàn phim, mỗi một đoàn phim đều có một nhóm như vậy, để thuận tiện cho các diễn viên giao lưu gì đó.
Bắc Bắc hiểu rõ "Dạ."
Cô vừa nhắn trong nhóm xong, phó đạo diễn liền @Bắc Bắc, nói buổi tối 8 giờ đạo diễn mở cuộc họp, bốn diễn viên chính đều phải đến.
Sau khi Bắc Bắc trả lời, thì không có sau đó nữa.
"Nói."
Trần Tĩnh ừ một tiếng, cúi đầu nhìn cô "Lát nữa có phải không muốn đi họp?"
"Muốn chứ."
Trần Tĩnh khẽ cười, cong môi "Đói bụng chưa? Chúng ta ra ngoài ăn một chút, hay là nghỉ ngơi một tí rồi ăn?" Bây giờ cũng đã là thời gian ăn tối, lúc trước Trần Tĩnh đã lên Baidu tra một ít đồ ăn bên này, nghe nói huyện này, đồ ăn không tồi, ở đây mọi người đều sống về đêm.
Đồ nướng BBQ rất nổi tiếng, những món ăn vặt khác cũng không tệ, nếu là người thích ăn cay, chắc chắn sẽ thích ẩm thực nơi này.
Bắc Bắc suy nghĩ, mệt mỏi ngã xuống giường kên than "Bây giờ em rất đói, nhưng lại không muốn ra ngoài."
Trần Tĩnh "....." Rốt cuộc cô đã đi đâu, tìm được một nghệ sĩ lười như vậy.
"Buổi chiều em không phải lái xe."
Bắc Bắc ách một tiếng "Nhưng em ngồi xe cũng rất mệt."
Trần Tĩnh câm nín, tìm ghế ngồi xuống, nhìn chằm chằm cô "Chị cũng rất mệt."
Hai người liếc nhau, bật cười.
Bắc Bắc đem chăn xốc lên, vội vàng nói "Đi đi đi, ăn cái gì, em mời khách."
Trần Tĩnh nhướng mày, câu môi cười "Em thật sự muốn mời khách?"
Bắc Bắc cười hì hì "Tất nhiên rồi, để cảm ơn Tĩnh tỷ đã vất vả, em nhất định mời khách, đêm này chị muốn ăn cái gì, đều được hết."
Trần Tĩnh cười "Yên tâm, chị sẽ không ăn hết tiền của em."
"Được được, đi thôi."
"Ok."
Bắc Bắc và Trần Tĩnh ra ngoài ăn không ít món nổi tiếng bên này, ăn xong, hai người cũng không đi dạo, mà trở về khách sạn.
Trở lại phòng, Bắc Bắc lật xem kịch bản một chút, chuẩn bị đợi lát nữa đi họp, có thể nhét thêm một ít vào đầụ
Trần Tĩnh bởi vì toàn thân đều là mùi thịt nướng, nên đã về phòng tắm rửa.
Lúc này Chu thịnh gọi điện thoại đến.
"Vợ ơi."
"Sao vậy?" Bắc Bắc xem kịch bản, thất thần trả lời "Ăn cơm chưa?"