⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh tiếp tục tủi thân nhìn cô "Không đủ."
"Vậy một tuần?" Bắc Bắc tự nhủ "Như vậy không được, em cảm thấy đạo diễn sẽ không đồng ý."
Chu Thịnh dừng lại, trực tiếp hỏi "Không cần em xin nghỉ, mỗi ngày em có muốn thấy anh không?"
"A?" Bắc Bắc không hiểu, ngốc nghếch nhìn anh "Có ý gì?"
Chu Thịnh cười vui vẻ, giải thích với Bắc Bắc "Anh có ý kiến này, em nghe thử nhé?"
"Được thôi."
Chu Thịnh đắc ý nói ý kiến của mình "Mỗi ngày anh đều đến đoàn phim thăm em, em cảm thấy thế nào?"
45.
14thfebruary Đây là một câu chuyện ngắn cho câu nói "Lạy ông tôi ở bụi này".
Hai tên trộm chui qua ống khói đột nhập vào một nhà triệu phú. Không may, hôm đó ông chủ lại thức khuya đọc báo nghe thấy động, hỏi
Ai đó?
Meo... meo... Tên trộm thứ nhất bèn giả giọng mèo để đánh lạc hướng. Tưởng mèo thật, chủ nhà yên tâm tiếp tục nằm đọc. Tên thứ hai gây tiếng động mạnh hơn, làm chủ nhà bật hẳn dậy
Ai?
Lại một con mèo khác thôi mà, thưa ông.
Editor 14thfebruary
Buổi chiều, ánh nắng tươi sáng.
Bắc Bắc về nhà lấy hành lý, rồi lên xe của Trần Tĩnh đi đến đoàn phim.
Lần này địa điểm quay phim là ở một trường cấp ba khá xa trung tâm thành phố, thuộc một huyện cũng coi như là sầm uất, ở thành phố H.
Từ nhà đi đến đó khoảng hơn hai tiếng đồng hồ, không xa cũng không gần.
Tóm lại người trong đoàn phim sẽ không có khả năng mỗi ngày đều về nhà, đi đi về về cũng đã mất năm tiếng.
Bắc Bắc và Trần Tĩnh đi với nhau, có địa chỉ từ trước, nên buổi chiều đến đó thì đến nhận phòng ở khách sạn, ngày hôm sau mới chính thức khởi quay.
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ rất tốt, Trần Tĩnh lái xe, Bắc Bắc ngồi ở ghế phụ, ngước nhìn những cảnh sắc ngoài cửa sổ, cảm thán "Không khí bên này khá tốt."
Trần Tĩnh gặt đầu tỏ vẻ đồng ý "Cũng không tệ lắm, đã ra nội thành, lát nữa sẽ đến cao tốc."
"Vâng, chị quyết định là được." Bắc Bắc liếc mắt nhìn dáng vẻ khi chị ấy lái xe, nhịn không được tò mò hỏi "Mã đạo dồng ý cho chị tới nơi xa vậy sao?"
Trần Tĩnh nhướng mày, nghi ngờ liêc cô một cái, cười khẽ "Chu tổng không cho phép em đến đây hả?"
Bắc Bắc gãi đầu, có chút bất lực "Cũng không phải không cho phép em."
Chính là người nọ cũng muốn đến đây, mỗi ngày đều đến, nhưng Bắc Bắc cảm thấy như vậy rất mệt mỏi, cho nên lúc Chu Thịnh nhắc tới, cô không suy nghĩ liền từ chối. Mỗi ngày chỉ có hai mươi tư tiếng, nếu muốn lái xe đến đây, Chu Thịnh ngoại trừ làm việc ra thì là lái xe, không có thời gian nghỉ ngơi, như vậy rất mệt mỏi.
Trần Tĩnh hiểu rõ, cười khẽ, trêu ghẹo nói "Thì ra Chu tổng luyến tiếc vợ mình rời đi như vậy."
Bắc Bắc "..........."
Cô trầm mặc, hỏi nhỏ "Mã đạo không phải cũng biểu hiện như vậy chứ."
Trần Tĩnh ừ một tiếng, nghĩ đến chồng mình, cười nhẹ "Có dấu hiệu, chẳng qua bộ phim điện ảnh lúc trước của các em đang tiến hành công tác hậu kỳ, nếu anh ấy muốn qua cũng không qua được."
Bắc Bắc im lặng, nói câu "Đạo diễn đã vất vả rồi."
Trần Tĩnh cười "Chị sẽ chuyển lời giúp em."
Hai người ở chung rất vui vẻ, thỉnh thoảng nói mấy câu, đoạn đường này bỗng nhiên không thấy xa xôi chút nào.

⬅ Trước Tiếp ➡