Không thể không nói, nhà hàng Dụ Viên chọn quả không tồi, đồ ăn nhìn qua rất ngon, có mùi vị, lúc sau đồ ăn được mang ra, hai người cũng không nói chuyện mà bắt đầu ăn, các món lần lượt được mang lên, ba người ăn đến no say.
Ăn xong một lúc, Bắc Bắc mới hỏi "Biên kịch Dụ Viên."
Dụ Viên cười "Gọi tên của tôi là được rồi."
"Được, cô tìm tôi là có chuyện muốn nói sao?"
Dụ Viên giật mình, nhìn khuôn mặt trẻ trung của Bắc Bắc, lớp trang điểm của cô ấy không thay đổi, bởi vì mới phỏng vấn cách đây không lâu nên ngay cả kiểu tóc vẫn đang cột đuôi ngựa, nhìn một lúc Dụ Viên liền thất thần.
Cho đến khi Bắc Bắc gọi tên của cô ta hai lần, cô ta mới hồi phục lại tinh thần, lời nói mang theo chút xin lỗi "Xin lỗi, tôi hơi thất thần."
Bắc Bắc mỉm cười lắc đầu "Không sao, tôi cũng thường như vậy."
Dụ Viên cười nhẹ, nhìn Bắc Bắc hỏi "Tôi muốn hỏi cô một chút về những suy nghĩ chân thực nhất cho cảnh thử vai lúc nãy."
Bắc Bắc sửng sốt, kinh ngạc nhìn Dụ Viên "Ý cô là gì?"
Dụ Viên cười nhạt, gằn từng chữ nói "Nếu cô đã đọc nguyên tác, có thể cô đã biết được tất cả cảm xúc của nhân vật nữ chính trong kịch bản." Cô ta cười khổ "Cho nên lúc chia tay, cô mới hiểu được cảm xúc của cô ấy là gì."
Bắc Bắc giật mình một lúc, mới cụp mắt gật đầu nói "Tôi hiểụ"
Lúc nãy ở trước mặt đọa diễn, quả thật co không nói ra toàn bộ, chỉ là Bắc Bắc không nghĩ tới, biên kịch sẽ tự mình đến gặp cô chỉ để nói về cảm giác lúc nãy.
Thẳng thắn mà nói, lúc Bắc Bắc nói chuyện với Dụ Viên, cô đã không muốn giữ nó nữa, ban đầu cô còn có ý tưởng muốn giữ lại thực lực của bản thân, bởi vì Bắc Bắc hiểu được một dạo lý, bất kể lúc nào, cô cũng không cần phải cho người khác biết được con át chủ bài cuối cùng của mình.
Cho dù là đóng phim, khi cô muốn lật hết thẻ bài của mình, cũng phải xem đối thủ của mình là ai, có đáng hay không.
Buổi thử vai hôm nay với cô mà nói, quả thật không khó, cho nên cô mới giấu đi một chút thực lực của mình, đối với Trần Lam nó cũng như vậy, đạo diễn chẳng qua biết rất rõ điều này nhưng không nói ra, chỉ cần lúc đóng phim, bạn có thể biểu hiện tốt, như vậy không có việc gì.
Nói chuyện một lúc, ánh nhìn của Dụ Viên về Bắc Bắc có hơi thay đổi.
Lúc đầu, Dụ Viên rất thích Bắc Bắc, khi cô ta nhìn thấy Bắc Bắc, luôn cảm thấy nhân vật này sinh ra là để dành cho cô.
Nghe Bắc Bắc nói xong, Dụ Viên nhẹ nhàng cười, mặt mày dịu dàng nhìn về phía Bắc Bắc "Tôi rất thích cô."
Bắc Bắc ngẩn người, có chút vui mừng "Cảm ơn."
Dụ Viên tiếp tục nói "Tôi cũng rất thích cô diễn nhân vật này." Cô ta dừng lại, thấp giọng nói "Chúc mừng cô, đã tham gia bộ phim của chúng tôi."
Bắc Bắc bất ngờ, không phản ứng lại.
Cho đến khi Trần Tĩnh đẩy cô một cái, Bắc Bắc mới hoàn toàn khôi phục lại tinh thần nhìn Dụ Viên, chớp mắt, chỉ tay vào bản thân mình hỏi "Thật sự là tôi sao?"
Dụ Viên gật đầu "Cô được chọn thủ vai nữ chính, trước kia tôi đã nói với đạo diễn và nhà đầu tư, diễn viên phải để tôi lựa chọn, những người khác chỉ có thể nêu ý kiến của mình."